Tác giả: Trương Bất Nhất

full
Văn án: Trần Tri Dư, bà chủ một quán bar với thân hình bốc lửa, đầy sức hút, nói được chơi được thả thính cũng đỉnh cao. Mỗi một ánh mắt, mỗi một nụ cười đều tuyệt sắc nhân gian. Một ngày nọ, một quý bà tìm đến Trần Tri Dư, ra giá ba triệu tệ, yêu cầu cô đi lừa tình một cậu thiếu niên. Thiếu niên trong ảnh là một người có mặt mày tuấn tú, khí chất sạch sẽ, như tiên giáng trần. Vì tiền, Trần Tri Dư nhận nhiệm vụ này, vận hết mọi kỹ năng để tiếp cận chàng thiếu niên tên Quý Sơ Bạch ấy. Tuy Quý...

full
Giới thiệu: Đây là một câu chuyện chữa lành ấm áp, tặng cho những ai đang cố gắng hết mình trong cuộc sống. Trích đoạn: “Ngươi vốn không biết ta đã trải qua những gì, cho nên mới có thể nói thoải mái như thế.” Ta không hề thay đổi thái độ. “Ta không biết ngươi đã trải qua cái gì, nhưng ta có thể nhớ rõ bản thân ta đã từng trải qua chuyện gì, để ta kể cho ngươi nghe một chút, xem ai mới là người không thuận buồm xuôi gió nhé.” Ta quay đầu liếc nhìn nàng, phát hiện trên khóe miệng nàng treo nụ...

full
Văn Án: ✏️Giới thiệu 1 Sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, Trần Nhiễm Âm nhậm chức tại trường Trung học số 2 Đông Phụ, trở thành một “cô giáo quốc dân”. Trong lớp có một học sinh nam cá biệt, song hoàn cảnh lại vô cùng đáng thương, cha mẹ đều đã mất, người giám hộ duy nhất là cậu ruột, mà người cậu này lại có vẻ không quá đáng tin. Một ngày nọ, Trần Nhiễm Âm đến thăm gia đình của học sinh nam đó, cuối cùng cũng gặp được người cậu của ma vương lớp mình, trùng hợp lại là Cố Kỳ Châu. Nhân duyên...

full
(1) 20 tuổi năm đó, Đào Đào nhặt được một người đàn ông, mắt sáng như sao, dung mạo tuấn mỹ, nụ cười tỏa nắng, trông vô cùng vô hại. Anh bị tai nạn xe, không xu dính túi, cô có lòng tốt đưa anh về nhà, dốc lòng chăm sóc. Sau đó, ngay khi cô cảm thấy cô độc không có nơi nương tựa nhất, anh đã nắm lấy tay cô: “Đừng sợ, vẫn còn có anh.” Cô yêu anh tới mức không còn thuốc chữa. Kết quả là người đàn ông này lại bỏ đi, sau đó cũng chẳng thèm quay về. (2) Đại thiếu gia nhà họ Trình là một nhân vật...

full
Văn Án Năm Nam Vận được 5 tuổi, lần đầu tiên cô gặp Lâm Du Dã, ba anh dẫn anh cùng tới Nam gia nhận việc làm quản gia. Kể từ đó, cô luôn gọi anh là Dã Tử, chỉ khi gặp rắc rối cần anh giải quyết giúp thì mới ngọt ngào gọi hai tiếng “Lâm ca”. Từ nhỏ đến lớn, Lâm Du Dã luôn là người bị phạt thay cô. Năm Nam Vận vừa tròn 20, trong nhà tổ chức cho cô bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, cô nhảy điệu mở màn cùng một cậu công tử nhà giàu, cả hội trường reo hò, nói hai người là kim đồng ngọc nữ, trời sinh...