Triệu Minh Vũ chưa vào thang máy, nhưng cũng không rời đi, ánh mắt nhìn Lâm Lang tràn ngập hỏi thăm, tựa như đang đợi Lâm Lang ra hiệu.
Lâm Lang cắn môi dưới, thực ra cô có chút tin rồi, nhưng lại ngại phải lên giường kiểm chứng, do dự chốc lát, gật gật đầu: "Ừm."
Từ Lâm Ngôn hoảng hốt, nhanh chóng buông vai cô ra: "Em khóc gì chứ?" Trong lúc nói chuyện, anh còn vội vàng đi tìm khăn giấy.
Lâm Lang bỗng có cảm giác tiến thoái lưỡng nan, cô biết bây giờ mình nên quả quyết từ chối Từ nhị, rời đi cùng Triệu Minh Vũ, đấy mới là lựa chọn đúng đắn, song cô không không làm được.
Vừa đến hoa viên, Lâm Lang liền sững sờ, vừa kinh ngạc vừa sửng sốt nhìn chiếc xe bus đang đỗ tại mé Đông hoa viên.
Khi Từ Lâm Ngôn lái xe vào cổng biệt thự, Lâm Lang hỏi: "Chỗ này á? Đây chính là chỗ mà anh bảo là nơi nghiêm túc?"
Lúc này rèm cửa sổ chưa bị kéo ra, nên không nhìn thấy được khung cảnh bên trong. Nhưng mà màu sắc của rèm cửa sổ rất đẹp, là màu trắng sữa, giống với loại rèm cửa hay gắn trong phòng ngủ, làm người ta càng thêm thoải mái thư giãn.
Tên khốn Từ nhị này đã cắm rễ sâu trong tim cô, tròn ba tháng cô không gặp anh, ngày nào cô cũng tự khuyên nhủ bản thân, thời gian có thể làm mờ đi tất cả, nhưng mà thực tế thì không được thế, ngày nào cô cũng nhớ anh, ngày nào cũng vừa áy náy vừa sốt ruột mong chờ Từ nhị đến tìm cô.
Lâm Lang khá tò mò bên trong rốt cục là như thế nào, lập tức lên xe bus, sau đó bị khung cảnh trước mắt làm cho kinh diễm*.
Cô không quên nổi tên khốn kiếp này.
Đến cùng thì cô có chỗ nào đắc tội với Từ nhị rồi?
Ba tháng này, cô luôn áp chế tình cảm của mình, Từ nhị xuất hiện, loại tình cảm này lại không cách nào áp nổi nữa.
Lâm Lang: "Thế sao anh hôn em?"
Từ Lâm Ngôn đè cô lên giường, nghiến răng nghiến lợi: "Ông đây không động phụ nữ hai năm rồi nhá!"
Từ Lâm Ngôn: "….."
Dù cho biết từ chối Triệu Minh Vũ là không phải, nhưng cô vẫn làm như vậy: "Xin lỗi anh, chúng tôi có chút chuyện cần bàn."
Kinh diễm: ngạc nhiên trước cái đẹp.
Lâm Lang: "Anh điên rồi à?"
Nói xong câu này, cô hiểu bản thân và Triệu Minh Vũ sẽ không tiếp tục được nữa, bởi cô nhận ra mình không thích Triệu Minh Vũ, không thích một tí nào, cho dù lần này là do Từ nhị lại cố ý phá, cô cũng sẽ không có bất cứ liên hệ nào với Triệu Minh Vũ nữa.
Từ Lâm Ngôn: "Còn chưa nhận ra sao? Vì ông đây má nó thích em!"
Từ Lâm Ngôn phơi bày chân tướng: "Anh thấy cái tên mặt trắng em tìm không đáng tin cậy."
Cô không muốn ép buộc bản thân đi tiếp nhận một người mình không yêu, cũng không muốn tiếp tục khiến Triệu Minh Vũ chậm trễ.
Dù cho biết từ chối Triệu Minh Vũ là không phải, nhưng cô vẫn làm như vậy: "Xin lỗi anh, chúng tôi có chút chuyện cần bàn."
Triệu Minh Vũ tựa hồ sớm đã dự đoán được đáp án của cô, khẽ thở dài, mang theo chút thất vọng và bất đắc dĩ nói: "Được, tôi đợi chuyến sau."
Thang máy dừng tại tầng hầm thứ nhất, ra khỏi thang máy chính là bãi đỗ xe.
Cửa thang máy chậm rãi khép lại, Lâm Lang áy náy không thôi, cảm thấy mình rất không có nguyên tắc, chân thành nói: "Cảm ơn anh, tạm biệt."
Tên khốn Từ nhị này đã cắm rễ sâu trong tim cô, tròn ba tháng cô không gặp anh, ngày nào cô cũng tự khuyên nhủ bản thân, thời gian có thể làm mờ đi tất cả, nhưng mà thực tế thì không được thế, ngày nào cô cũng nhớ anh, ngày nào cũng vừa áy náy vừa sốt ruột mong chờ Từ nhị đến tìm cô.
Phần đuôi xe bị cải tạo thành một chiếc giường lớn, ở cạnh giường là một chiếc sô pha mềm, đối diện sô pha là một chiếc tủ lạnh mini màu xanh rêu, trên tủ lạnh đặt một cái tivi đen trắng, rất có cảm giác hoài cổ.
Mặc dù Triệu Minh Vũ thất vọng, nhưng vẫn nở một nụ cười mỉm với cô: "Tạm biệt."
Sau đó, cô không thèm để ý đến Từ Lâm Ngôn nữa, ngồi ở ghế phó lái chẳng nói lấy một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!