Tác giả: Cố Nghiên Nhất

Vào cung đã ba năm có lẻ, ta chưa một lần thị tẩm. Chẳng là bởi lần nào Hoàng thượng ghé qua, ta cũng chê ngài làm lỡ dở việc ta kiểm đếm ngân lượng, thế là lại dứt khoát đuổi khéo ngài đi phê duyệt tấu chương. Trong mắt tỷ muội chốn hậu cung, ta đích thị là một trò cười không hơn không kém. Nơi ở hẻo lánh, phục sức đơn sơ, đến cả long nhan cũng chẳng mấy khi được diện kiến. Trận tuyết đầu mùa năm ấy, vị Quý phi vốn tính kiêu kỳ ngạo mạn đi ngang qua cửa cung của ta, bắt gặp ta đang ngồi xổm...
Ta là một ngựa gầy Dương Châu*, ai cũng có thể làm chồng. (*) Ý chỉ các bé gái nhà nghèo xinh đẹp được mua về để dạy dỗ, sau này lớn lên sẽ mang bán lại. Nhị Hoàng tử của vương triều lại nâng niu ta trong lòng bàn tay, coi ta như báu vật, vì ta mà không tiếc gi-ế-t huynh hại thê. Hắn ta tưởng rằng ta yêu hắn ta như sinh mạng, giống như cách hắn ta đối xử với ta. Hừ, hắn ta quả thật coi trọng ta quá. Kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa. Để gi-ế-t hắn ta, ta đã lấy thân trong sạch đọa vào địa...
Ta là Giang Vũ Nhu, Đại tiểu thư của Tàng Kiếm sơn trang, là đệ nhất mỹ nhân trong giang hồ, một nữ tử xinh đẹp giàu có tiêu chuẩn. Nam nhân đang vội vàng bế ta đi tìm đại phu tên là Tạ Diễn, một thiếu hiệp trẻ tuổi nổi tiếng trong giang hồ, võ công cao cường lại còn đẹp trai phong nhã. Đây là lần thứ 99 ta được Tạ Diễn cứu khỏi tay Ma giáo. Không phải ta muốn tìm cái chết, mà là ta... bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian. Sau khi được nam chính cứu 99 lần, ta đã ngộ ra. Ta hoàn toàn không...
Con trai của bảo mẫu kết hôn, muốn mượn chiếc Bentley đắt tiền nhất trong ga-ra để làm xe cưới. Tôi vui vẻ đồng ý, thậm chí còn lì xì mười vạn. Nhưng ngày hôm sau khi xe được trả lại, đầu xe bị lõm, sơn bị xước. Tay lái bọc da thật được đặt làm riêng đầy lỗ thủng, trên thảm chân toàn là bụi bẩn và rác. Tôi gọi bảo mẫu đến hỏi, lại bị thím ta mỉa mai một trận. “Mấy người có nhiều xe như vậy, cho chúng tôi mượn lái thì sao? Dù sao cũng chỉ để trong ga-ra bám bụi!” Lúc này tôi mới hiểu, có vài...
Ta là một ngựa gầy Dương Châu*, ai cũng có thể làm chồng. (*) Ý chỉ các bé gái nhà nghèo xinh đẹp được mua về để dạy dỗ, sau này lớn lên sẽ mang bán lại. Nhị Hoàng tử của vương triều lại nâng niu ta trong lòng bàn tay, coi ta như báu vật, vì ta mà không tiếc gi-ế-t huynh hại thê. Hắn ta tưởng rằng ta yêu hắn ta như sinh mạng, giống như cách hắn ta đối xử với ta. Hừ, hắn ta quả thật coi trọng ta quá. Kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa. Để gi-ế-t hắn ta, ta đã lấy thân trong sạch đọa vào địa...
Chị tôi là "bạch nguyệt quang" của chồng tôi. Chị về nước để bắt gian, tóm anh ta và cô tình nhân nhỏ trong phòng khách sạn. Sau khi báo cảnh sát, cảnh sát nói rằng chỉ có tôi, vợ hợp pháp, mới có quyền phá cửa. Khi nhận được cuộc gọi của chị, tôi còn ngơ ngác. "Chị muốn tôi đi giúp chị bắt gian, tôi không rảnh như chị đâu." Chị ở đầu dây bên kia lo lắng hét lên. "Đó là chồng em, em phải tới." Tôi thấy ồn ào nên tắt điện thoại luôn. Buồn cười thật, chồng tôi mà, tôi còn không lo, chị lo cái...