9
Ta dẫn theo mọi người rầm rộ kéo nhau về phía vườn sau của Toái Ngọc Hiên.
Nơi đó vốn dĩ là một khoảnh vườn trồng lan quý hiếm, chỉ là sớm đã bị ta san phẳng, đất đai trơ trọi, chỉ còn lại mấy mô đất nhô lên.
Gã sứ thần râu xồm nhìn đám đất hoang kia, không ngừng cười lạnh: "Đây chính là thần vật mà ngươi trồng sao? Xem ra Đại Lương quả nhiên không còn người tài, lại dùng mảnh đất hoang này để sỉ nhục bản sứ!"
Tiêu Cảnh Hằng cũng bắt đầu có chút hoảng hốt, len lén kéo ống tay áo của ta: "Tuế Tuế, trẫm biết nàng muốn giúp trẫm giải vây, nhưng chuyện này không phải trò đùa. Nếu thực sự không xong, trẫm đành cắt nhường hai tòa thành trì…"
"Cắt thành cái gì? Đồ phá gia chi tử."
Ta lườm hắn một cái, tiện tay vớ lấy một chiếc cuốc, nhắm thẳng vào một mô đất mà bổ xuống.
"Rắc!"
Lớp bùn đất lật lên. Một chùm khoai tây vàng óng, kích cỡ to lớn, căng tròn mọng nước bị ta nhấc bổng cả rễ lên trời.
Đó là mấy tháng trước ta rảnh rỗi sinh nông nổi nên trồng thử, chẳng ngờ chúng lại sinh trưởng tốt đến thế, so với cái thứ khô héo mà sứ thần Tây Vực mang tới thì mạnh hơn gấp trăm lần.
Toàn trường một lần nữa rơi vào tĩnh lặng như tờ. Đôi nhãn cầu của gã sứ thần râu xồm suýt chút nữa thì lòi ra ngoài.
Hắn run rẩy chạy tới, nâng chùm khoai tây lên như nâng đứa con trai vừa mới lọt lòng, miệng lảm nhảm những thứ ngôn ngữ chim chóc mà ta chẳng hiểu gì, nước mắt chảy ròng ròng.
Viên quan phiên dịch lắp bắp nói: "Sứ… sứ thần bảo rằng, đây… đây chính là thần tích! Đây là những quả "Địa Đản" đã được thần minh ban phước! Đại Lương… Đại Lương quả nhiên là đất nước của thần linh!"
Cái lưng của Tiêu Cảnh Hằng trong chớp mắt đã ưỡn thẳng tắp, cứ như thể mấy củ khoai kia là do chính tay hắn ấp ra vậy.
"Khụ khụ." Hắn chắp tay sau lưng, thần thái cao thâm mạt trắc: "Trẫm đã sớm nói rồi, thứ này ở Đại Lương ta chẳng qua chỉ là vật tầm thường. Khương Đáp ứng, nàng làm tốt lắm."
Ta quẳng chiếc cuốc sang một bên, phủi phủi đất cát trên tay.
"Đương nhiên rồi, thứ này đâu có kén chọn đất đai. Phải rồi, cái vị kia kìa," ta chỉ tay vào gã sứ thần, "Đã thua rồi thì hòa ước trăm năm cũng nên ký đi chứ? Còn nữa, chùm này tặng ngài đấy, mang về mà nướng ăn, nhớ rắc thêm chút bột thì là nhé."
Sứ thần như vớ được chí bảo, quỳ sụp xuống đất dập đầu với ta ba cái thật kêu, sau đó ôm khư khư chùm khoai tây, nghìn ân vạn tạ mà đi ký hòa ước.
Một cuộc khủng hoảng ngoại giao cứ thế được hóa giải trong êm đẹp. Ta bỗng chốc trở thành đại công thần của Đại Lương.
Thái hậu nhìn ta, ánh mắt từ chán ghét chuyển sang phức tạp, cuối cùng hóa thành từ ái: "Đứa trẻ ngoan, ai gia trước đây đã nhìn lầm con rồi. Chẳng ngờ dẫu xuất thân hàn vi nhưng con lại có kiến thức uyên bác đến thế. Ông cha đốt lò của con đã dạy dỗ con rất tốt."
Ta: "…"
Thái hậu nương nương à, cầu xin người đừng nhắc tới chuyện đốt lò nữa. Con chỉ sợ cha con nửa đêm lại hiện về báo mộng cho người thôi.
10
Tuy nhiên, giấy không gói được lửa.
Ngay sau khi ta nhờ vào trận chiến "trồng khoai tây" mà vang danh thiên hạ, được tấn phong làm "Thường tại", thì ngày hôm sau, tại cổng cung bỗng truyền đến một trận huyên náo kinh thiên động địa.
Nghe nói, có một đoàn xe xa hoa lộng lẫy chẳng kém gì đại quân đang chặn đứng bên ngoài Ngọ Môn.
Dẫn đầu là một cỗ xe ngựa được đúc bằng vàng ròng, ngựa kéo xe toàn là giống Hãn Huyết Bảo Mã, trên cổ chúng treo những sợi xích vàng còn to hơn cả đai lưng của Tiêu Cảnh Hằng. Trên đoàn xe cắm cao cờ hiệu — "Khương thị Giang Nam".
Tiêu Cảnh Hằng đang ở Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, nghe tin mà giật mình làm rơi cả bút.
"Đây… đây là địch tập kích sao?"
Thái giám tổng quản run rẩy vào bẩm báo:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!