Thông tin truyện

Quận Chúa Không Nhẫn Nhịn


Thuở nhỏ, ta theo mẫu thân lên núi cầu thần, rồi bị bà vô ý làm lạc giữa núi rừng.

Năm ta mười lăm tuổi, mặc một thân áo vải thô, tự mình lần mò tìm đường về nhà.

Sau lưng phụ mẫu, lại có một tiểu cô nương đứng đó, dung mạo có đến bảy tám phần giống ta.

Trang sức đeo đầy người, được nuôi nấng cẩn thận, khí chất quý phái toát ra rõ ràng.

Trưởng huynh là người đầu tiên bước ra: “Ngưng Nhi, những năm muội không ở đây, chúng ta đã sớm xem Chi Chi như muội rồi.”

“Nàng thông tuệ ôn hòa, hiểu lễ nghĩa, biết đọc sách, biết làm người, như thế mới xứng đáng mang danh nữ nhi phủ họ Nhâm.”

“Muội… hiểu ý của huynh chứ?”