Nhị ca bật cười: "Lời này của đại ca không đúng rồi. Bọn họ nhỏ hẹp thì thôi đi, có khi gia giáo còn tốt hơn cả Đông Cung chúng ta đấy. Ta vừa nghe họ bảo A Ninh được nuôi nơi thôn dã, không có giáo dưỡng."
Sắc mặt mẫu phi lập tức đại biến.
Bà giơ tay nện mạnh chén trà lên bàn.
"Khẩu khí lớn thật đấy! Giáo dưỡng trong cung không bằng nhà các ngươi? Nhà họ Nhậm các ngươi là định mưu phản sao?"
Mẫu phi vốn còn muốn chừa chút mặt mũi cho nhà họ Nhậm.
Dù sao họ cũng là song thân sinh ra ta.
Nhưng hôm đó, sắc mặt bà thật sự rất khó coi.
Liền trực tiếp đuổi họ ra khỏi cung.
Đêm đó, mẫu phi ngủ cùng ta.
Đang ngủ, bà lại bật khóc, ôm chặt lấy ta, vừa khóc vừa thì thầm: "Ngưng Nhi của ta ngoan như vậy, tốt như vậy… bọn họ sao có thể nhẫn tâm làm ra chuyện như thế chứ!"
Ta chớp mắt nhìn bà.
Mệnh khổ ư?
Sao ta lại thấy… mệnh mình tốt vô cùng!
Ta không ngờ Nhậm Chi Chi còn dám tới tìm ta.
"Tỷ tỷ, đây là điểm tâm mẫu thân đích thân làm, tỷ nếm thử xem."
Ta dựa vào bàn đá, uể oải nhìn nàng.
"Ngươi tới đây rốt cuộc muốn làm gì?"
Nhậm Chi Chi khẽ thở dài, giọng điệu tràn đầy chân tình: "Tỷ tỷ, muội biết tỷ trách muội. Bao năm nay tỷ không ở bên phụ mẫu, lòng họ đều đặt cả nơi muội."
"Thế gian này, chắc chẳng ai không khao khát tình thương của cha mẹ. Tỷ cũng thế, đúng không?"
"Thật ra… muội có một cách."
Ta đã nhàn rỗi đến mức bắt đầu múa thương.
Nàng lằng nhằng nửa ngày, cuối cùng cũng lộ ra chủ ý chính.
"Thật ra, phụ mẫu đối với muội có phần sâu nặng hơn, cũng là vì muội thường ngày ở bên chăm sóc bầu bạn. Nếu tỷ có thể về phủ ở cạnh phụ mẫu, không đến một năm rưỡi, họ cũng sẽ thương tỷ như muội vậy."
"Còn bên Đông Cung, nếu tỷ lo lắng Thái tử và Thái tử phi, thì muội có thể vào cung, thay tỷ tận hiếu."
"Muội và tỷ dung mạo tương tự, chắc Thái tử và Thái tử phi cũng sẽ hài lòng với muội thôi."
"Tỷ tỷ… ý tỷ thế nào?"
Ta ngừng động tác, quay đầu nhìn nàng: "Ý ngươi là, ta thay ngươi về làm con gái của Nhậm Thế An, còn ngươi thay ta làm Quận chúa Đông Cung?"
Nàng mỉm cười: "Muội nào dám vọng tưởng thân phận Quận chúa, chỉ là muốn thay tỷ tận chút hiếu tâm với Thái tử và Thái tử phi thôi, cũng mong tỷ sớm hòa giải với phụ mẫu."
Ta nhìn nàng một hồi, giơ tay điểm nhẹ lên trán nàng, giọng khẳng định: "Chỗ này của ngươi có vấn đề rồi."
Người nhà họ Nhậm đúng là có chút khí phách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!