"Bác sĩ Chu tan ca rồi hả?" Một y tá lớn tuổi bước tới, đeo kính lão gọng đồi mồi, áo blouse trắng mặc chỉnh tề, tóc búi gọn sau gáy, nét mặt nghiêm khắc lạnh lùng, ngay cả chào hỏi người khác cũng cứng nhắc như băng.
"Vâng, tan ca rồi." Chu Vinh gật đầu cười nhẹ với bà ấy, xách túi xuống lầu, bước ra khỏi cổng bệnh viện. Con đường đất gồ ghề đối diện là khu nhà tập thể, một cơn gió lớn thổi qua, cuốn theo bụi vàng bay mù mịt, dãy nhà tập thể lâu năm tàn tạ không khác gì nhà bỏ hoang, chỉ cần nhìn bên ngoài đã thấy rõ ảnh hưởng của phong cách kiến trúc Liên Xô thời kỳ "Kế hoạch 5 năm lần thứ nhất" những năm 50, quá coi trọng độ kiên cố và tính thực dụng nên trông nghiêm túc đến khô khan.
Tường gạch đỏ, kết cấu gạch trộn xi măng bị gió cát bào mòn lâu ngày, đầy những chỗ lõm nham nhở, kính cửa sổ rung rinh như sắp rơi, phủ một lớp bụi dày. Tầng một và hai còn vài ô cửa sổ sáng đèn vàng nhạt, từ tầng ba trở lên thì tối om, có cái thậm chí không còn cả kính, như cái miệng đen ngòm há ra.
Anh sống ở tầng một, vừa bước vào hành lang mờ tối đã ngửi thấy mùi đất ngai ngái. Trung thu năm nay, Thượng Hải hứng chịu một cơn bão lớn, nơi này cũng bị một trận bão cát kéo theo. Anh lắc đầu cười khổ, hồi xưa gió xuân cải cách mở cửa còn chẳng thổi được đến đây, giờ gặp gió bão thì lại rất đồng bộ. Sàn xi măng gồ ghề, giẫm lên nghe lạo xạo, anh bước đi nặng nề, đèn cảm ứng bật sáng mờ mờ, đủ để nhìn đường. Anh đi dọc hành lang dài đến cửa phòng 105, móc chìa khóa ra mở cửa.
Thời tiết khô hanh của vùng Tây Bắc có mỗi điểm này là tốt: không bao giờ lo mốc meo hay mùi đồ ăn thối rữa. Vừa mở cửa, anh chỉ ngửi thấy mùi thơm của bột giặt và cảm giác khô ráo như ánh nắng. Anh đã bỏ thuốc, cũng không đụng tới rượu nữa, nơi này không có gì khiến anh phải tê liệt bản thân để đối mặt. Những người đến đây, hoặc là thánh nhân, hoặc là kẻ bỏ đi, điểm chung của cả hai là miễn dịch với thế sự.
Hôm nay là Tết Trung thu, từ sáng điện thoại anh đã không ngừng kêu, toàn tin nhắn WeChat và QQ. Lúc rảnh rỗi, anh cũng chọn vài người còn có thể nói chuyện để trò chuyện đôi câu, nhưng rồi cũng dần dần không ai trả lời nữa. Thôi thì, một câu "Trung thu vui vẻ" cũng coi như lời tạm biệt giữ thể diện cho cả hai bên.
Điều duy nhất khiến anh vui là lời hỏi thăm của Na Na gửi từ Thượng Hải. Con bé đang ở cùng mẹ, gửi nhiều ảnh chụp chung của hai mẹ con, còn khoe cả bánh trung thu tự tay làm. Dù biết là dùng khuôn ép ra, nhưng anh vẫn thấy đó là chiếc bánh trung thu dễ nhìn nhất anh từng thấy.
Con bé gọi điện thoại, gọi anh là ba Chu, hỏi anh có ăn Tết với mẹ Chu và em Tiểu Bảo không, anh do dự một chút rồi nói thật.
"Đừng lo, ba Chu, hôm nay trăng tròn, mẹ con nói trăng tròn sẽ đưa người mình nhớ đến bên mình, mẹ Chu nhất định sẽ đến thăm ba!"
Tín hiệu trong khu nhà lúc có lúc không, anh đứng gần cửa sổ, giơ điện thoại tìm sóng, tìm mãi cũng chỉ được một vạch. Thôi kệ, có lẽ cô đã sớm có lựa chọn rồi. Đánh cược thì phải biết chấp nhận thua, Chu Vinh à.
Anh mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa, ngẩn ngơ nhìn chậu xương rồng trên bệ cửa sổ, bất ngờ thấy một bông hoa đỏ nhỏ nở ra. Anh nhớ lúc mới tới đây, cây lan hồ điệp anh trồng đã héo úa chết dần, đúng là đất nào nuôi cây nấy, bướm chẳng bay tới nơi này được, phải chăm sóc kỹ càng lắm mới được như bây giờ.
Anh lại thèm hút thuốc, nhưng vừa sờ túi quần đã nhớ ra mình đâu còn điếu nào. Lần trước bình gas trong nhà hỏng, tìm cái bật lửa cũng mất cả buổi.
Thôi kệ, chẳng buồn mua nữa. Từ đây ra cửa hàng gần nhất ngoài bệnh viện phải đi bộ một quãng, còn phải leo dốc. Mỗi lần đi là có cảm giác như băng rừng vượt suối. Mà nơi đó cũng đâu phải siêu thị gì, chỉ là cửa hàng tạp hóa tiện lợi thôi. Loại thuốc anh hút, Hắc Lan Châu, thường xuyên hết hàng. Chỉ nghĩ tới thôi đã thấy chán rồi.
Anh nằm ngửa trên ghế sofa nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàng hôn trên vùng đất hoang tàn này càng thêm lạnh lẽo và nghiệt ngã. Những cái cây khô cằn gồ ghề như ông già sắp tắt thở, lưng còng, tay chân gầy gò co quắp. Trời càng tối càng trở nên kỳ quái, nếu thấy rồi liệu cô có sợ không?
Yên tâm đi, cô sẽ không thấy đâu. Những cảnh tượng tàn nhẫn này, cô không nên và cũng sẽ không nhìn thấy. Nơi mà ngay cả phong cảnh cũng tàn khốc, mọi thứ đều nghiệt ngã, không che đậy, không chút nhân văn, con người nơi đây giống như thú vật, chỉ sống theo bản năng ăn uống và sinh sản.
Ha, còn không bằng thú vật.
Chu Vinh điều chỉnh lại tư thế ngồi, nhớ tới bệnh nhân cuối cùng trong ngày hôm nay—một cô gái còn gầy yếu hơn cả Triệu Tiểu Nhu, vừa mới đủ tuổi trưởng thành, bụng đã mang thai tám tháng, cái bụng ấy trông còn to hơn cả người cô gái. Cô ấy không thể sinh thường được, vậy mà người chồng, một gã đội nón trắng, miệng không ngừng gào thét thứ tiếng địa phương mà anh không hiểu nổi, như con chó dại điên cuồng sủa bậy, nhất quyết không cho Chu Vinh và bác sĩ chính chạm vào vợ mình.
Cuối cùng vẫn là y tá phải lên tiếng: không gây tê thì không thể mổ được, không mổ thì đứa trẻ sẽ không sống nổi, nhỡ đâu là con trai thì sao? Nhờ vậy mà cuối cùng giữ được mạng sống cho cô gái và đứa trẻ trong bụng.
"May mà là con trai, không thì thằng chồng chẳng giết cô gái đó luôn rồi sao?" Chu Vinh ngồi một mình trong bóng tối cười khổ lẩm bẩm, cô gái đó lần này coi như đã vượt qua cửa tử, nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao? Cứ sinh mãi, sinh đến chết, sinh đến khi thân thể tàn tạ, thật không biết sống như vậy với cô ấy là may mắn hay bất hạnh, anh cứu người rốt cuộc là đúng hay sai?
Chu Vinh gắng gượng cơ thể mệt mỏi ngồi dậy, ngẩn người trong bóng tối một lúc rồi quyết định phải làm gì đó. Anh bước tới bật đèn, nhân lúc bão cát hôm nay vừa tan, mở cửa nhà cho thoáng khí. Anh đi tới chỗ máy giặt ở ban công, bỏ vào đống quần áo đã dồn lại mấy ngày để giặt, tiếng máy giặt rì rầm vang lên, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng cuối cùng trong ngày đang tắt dần trên những cành cây khô cằn.
Bên cạnh máy giặt là bồn rửa mặt, chiếc gương trên tường phủ đầy bụi, anh chẳng buồn lau, mấy hôm trước mới cạo râu xong, hôm nay lại dính đầy bụi, gương mặt này của anh nhìn mãi cũng chẳng có gì đáng xem, lạnh lẽo, chẳng có chút gì gọi là may mắn hay vui vẻ. Triệu Tiểu Nhu đi bên anh, thà nhìn chó bên đường đi tiểu còn hơn nhìn anh một cái, đúng là khinh thường hết mức.
Anh xắn tay áo, mở vòi nước, để nước vàng trong ống xả ra trước, rồi dùng xà phòng kháng khuẩn rửa tay, cuối cùng cúi người rửa mặt bằng nước lạnh. Bồn rửa quá thấp, tư thế khiến anh cảm thấy gò bó.
Anh rửa rất lâu, rất lâu rất lâu, lâu đến mức đủ để cuốn trôi những giọt nước mắt cuồn cuộn của mình, lâu đến mức hình ảnh trong gương mà anh thấy khi cúi đầu dần dần tan biến, đó không phải là thật, chắc chắn không phải. Đây là hoang mạc, bóng hình trong gương chỉ là ảo ảnh mà kẻ lang thang nơi sa mạc nhìn thấy.
Anh tắt vòi nước, tiếng nước chảy ào ào đột ngột ngừng lại, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc lạnh lẽo, đều đều vang lên.
Đủ rồi, thời gian đã đủ lâu rồi, đến lúc phải đối mặt thôi Chu Vinh, cho dù lát nữa người mà mày thấy chỉ là cánh cửa trống trơn phản chiếu trong gương, mày cũng phải sống tiếp, đúng không?
Anh mở mắt đứng thẳng dậy, tiếng nước nhỏ giọt, tiếng máy giặt gầm rú, tiếng gió, tiếng người—tất cả đều biến mất.
Anh đưa tay lau lớp bụi trên gương, bụi biến thành nước bùn chảy dọc mặt gương, trôi qua mái tóc dài bay phấp phới trong gió Bắc của người phụ nữ trong gương, như ngọn lửa đen bốc cháy, trôi qua làn da trắng như ngọc của cô, nhưng không thể làm ô uế cô dù chỉ một chút.
"Em biết không Tiểu Nhu? Vừa nãy anh đã cầu trời đấy." Chu Vinh cười, giọng khàn như người vừa sống sót trong sa mạc.
Người phụ nữ trong gương động đậy, cô lao vào chỉ trong ba bước như nhập vào cơn gió, mái tóc dài tung bay phía sau, cô xông tới trước mặt Chu Vinh, chưa đứng vững đã vung tay cho anh một cái bạt tai.
"Đm ông trời!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!