Chương 1: (Vô Đề)

Tôi đã yêu chiều Lục Trạch suốt ba năm một cách vô tâm vô phế.

Anh ta không thích dùng bao cao su.

Sau mỗi lần xong việc, anh ta tr/ ầ/ n tr/ uồ/ ng với nửa thân trên đầy vết c/ ào c/ ấu, quay lưng về phía tôi hút thu0c, ban ơn mà nói với tôi:

"Lo cái gì, lỡ mà có thai thì chúng ta kết hôn."

Một tháng sau, tôi nhìn hai vạch trên que thử thai, không lựa chọn nói cho anh ta biết, mà là chia tay đột ngột với anh ta.

Sau này, anh ta nhìn thấy tôi ở trung tâm ph/ á th/ ai.

Tôi đang đỡ bụng bầu, trò chuyện với một thai phụ bên cạnh:

"Đừng nhìn lúc chia tay với anh ta mà tôi sống dở ch/ ếC dở, thật sự bảo tôi mang con của anh ta, tôi lại thật sự không dám."

"Ôm chăn khóc với ôm con khóc, tôi vẫn phân biệt rõ ràng."

"Cứ yêu trước đã, còn kết hôn tôi có người khác."

Ngày phát hiện có thai, tôi đến hội sở mà Lục Trạch thường lui tới.

Đang định đẩy cửa vào.

Tôi nghe thấy bên trong đang thảo luận dùng hãng bao cao su nào thì thoải mái hơn.

Có người trêu chọc nói: "Hỏi anh Lục đi, anh ấy có bạn gái, chắc chắn có kinh nghiệm nhất rồi."

Không lâu sau, tôi nghe thấy Lục Trạch thờ ơ mở miệng: "Bao cao su? Chưa từng dùng."

Người bên cạnh anh ta sững sờ: "Một lần cũng chưa từng dùng? Cậu không sợ Hạ Mạt có thai sao?"

Lục Trạch châm một điếu thuốc, giọng nói quấn trong làn khói: "Không sao, mỗi lần làm xong, cô ấy tự nhớ uống thuốc."

Xung quanh lập tức ầm lên: "Hỏng rồi, để cậu chơi phải đứa ngoan rồi."

Lục Trạch cười cười, giọng lười biếng: "Ngoan chỗ nào, trên dưới hai cái miệng đều bị tôi chơi qua rồi, trên người có mấy nốt ruồi tôi đều rõ như lòng bàn tay."

Có người không nhịn được hỏi: "Anh Lục, nếu Hạ Mạt thật sự bị anh chơi đến có thai, anh làm sao?"

Lục Trạch dừng lại một chút, chậm rãi mở miệng:

"Thật sự có thai rồi, vậy thì kết hôn thôi.

"Mạt Mạt rất hiểu chuyện, ở bên tôi cũng coi như hợp nhau, nếu là kết hôn với cô ấy, cũng không tính là khó tiếp nhận lắm."

Có người trêu anh ta: "Tôi không nhớ nhầm thì trước đây bạn gái cậu là một tuần đổi một người, cậu phong lưu như vậy, thật sự nỡ tìm một người ổn định lại à?"

Lục Trạch không để tâm mà nhếch môi: "Chẳng phải vẫn chưa có thai sao?

"Tôi không muốn nghĩ chuyện xa như vậy.

"Thật sự chơi chán rồi, cùng lắm lúc đó tôi tìm một lý do thể diện một chút để chia tay, cô ấy sẽ nghe lời.

"Hơn nữa, cô ấy là kiểu người thích làm vừa lòng người khác, mỗi lần chia tay, cô ấy căn bản không trách tôi, mà là lập tức tự hỏi có phải do vấn đề của mình hay không, rồi ôm tôi xin lỗi.

"Lần trước tôi nổi hứng muốn thử ở trong xe, cô ấy không đồng ý, tôi chỉ hơi dọa cô ấy một chút, nói không đồng ý thì chia tay, cô ấy liền đồng ý."

Mọi người xung quanh chậc chậc thở dài: "Trời ạ, dễ lừa vậy sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!