Kể từ hôm cãi nhau trên face đó , hai kẻ cứng đầu chính thức tuyệt giao .
Ngày ngày đến trường đều không mở miệng nói với nhau nửa lời . Người
tám bàn trên , người tám bàn dưới . Tuyệt nhiên hai kẻ cùng bàn này đến
cả nhìn nhau cũng không có !
– Tao xin lỗi !
Nhân lúc giờ ra chơi Hải Đăng đi ra ngoài , Quỳnh Giao lân la lên bàn trên hối lỗi với bạn .
– Việc gì phải xin lỗi ? Mày làm gì sai ?
Diệu Anh đang cắm đầu vô cuốn tiểu thuyết mới thuê , chỉ thuận miệng hỏi .
– Tao … là do tao mà Hải Đăng với mày mới cãi nhau .
– À , chuyện đó sao ? Xin lỗi gì chứ , có phải nguyên nhân là do mày đâu !
– Nhưng …
– Giao này , là do cậu ta cả mà !
– Mày không trách tao chứ ?
– Mắc cười ! Sao tao phải trách mày ? – Diệu Anh bỏ dở cuốn truyện đang đọc xuống , cười hỏi .
– Không có gì ! Mày không trách tao là tốt rồi .
Diệu Anh định gật đầu vừa lúc ngẩng đầu lên liền thấy vẻ mặt khó chịu của Hải Đăng .
– Tránh ra !
Hải Đăng thẳng thừng đuổi Quỳnh Giao đang ngây ngốc nhìn mình .
– Tớ ngồi đây một lát không được sao ?
– Không được .
Thật sự rất muốn được ngồi ở đây nhưng Quỳnh Giao đành miễn cưỡng đứng dậy về chỗ .
Hải Đăng ngồi xuống định lấy sách môn tiếp theo ra ôn thì Diệu Anh đã khó chịu lên tiếng :
– Cậu sao lại khó chịu với Quỳnh Giao như vậy ?
Vốn đang trong lúc tuyệt giao thì Diệu Anh sẽ không bao giờ mở miệng
nói gì . Nhưng đây là trường hợp ngoại lệ , lại là vì Mai Quỳnh Giao !
Thế mà Hải Đăng lại dửng dưng tiếp tục ôn bài , không đoái hoài gì đến câu hỏi và thái độ bực bội của Diệu Anh .
Theo Quỳnh Giao thường thấy thì khi ghét một ai đó sẽ muốn tránh xa
người đó càng xa càng tốt . Nó thật sự không hiểu , Hải Đăng bây giờ đã
ghét Diệu Anh , vậy tại sao lúc nào cũng ở kè kè bên cô . Đến chỗ ngồi
bên cạnh cũng tuyệt đối không cho ai được ngồi vào đó .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!