Ớ !? What the hell ? Hải Đăng , cậu ta là đang hù dọa Diệu Anh đấy hả ?
Không phải chứ ? Tiền tiêu tháng này của cô sắp cạn rồi , lỡ mà cậu
ta làm thật thì cô sống sao ? Chẳng lẽ lại chìa tay xin tiền bố mẹ để "
được nghe cải lương " miễn phí à ?
Tên này … ăn trúng cái bả gì mà dở chứng thế không biết !?
– Diệu Anh , mày sao thế ? Sao ngẩn ngơ ra vậy ? Hải Đăng đi trước rồi kìa !
Quỳnh Giao không hề để ý đến thái độ của Diệu Anh , đeo cặp ngay ngắn hối thúc cô .
– Ờ ờ , tao biết rồi .
Diệu Anh cũng tặc lưỡi cho qua , thôi thì hết tiền ở lại rửa chén
không công trả nợ cho người ta vậy . " Quỳnh Giao , mày có biết vì mày
mà tao rơi vào tình cảnh éo le vậy không ? " – Tất nhiên đó chỉ là suy
nghĩ , Diệu Anh nào có nói ra .
Trong khi Diệu Anh đang khổ đau nghĩ về túi tiền thì tên đằng trước cứ sốt ruột chờ ai đó chạy đến năn nỉ .
Trái với dự đoán , người chạy đến lại chẳng phải người đó . Lại còn tự nhiên khoác tay Hải Đăng thân thiết :
– Hải Đăng , cậu có chuyện không vui à ? Sao khó chịu thế ?
– Không có gì .
Hải Đăng thẳng thừng hất tay ra , lộ rõ vẻ khó chịu . Hơi nghiêng
người nhìn về phía sau . Con nhỏ này bị gì thế ? Lủi thủi đi một mình
như vậy … bị gì sao ?
Không một chút quan tâm đến người bên cạnh đang hụt hẫng , đau lòng
biết bao . Hải Đăng bước thật nhanh về phía người kia – người mà cậu vừa ghét vừa thương … :
– Anh , cậu bị sao vậy ?
Diệu Anh vừa đi vừa cắm đầu xuống đất , nghe thấy giọng nói ngàn lần đáng hận kia lập tức ngẩng đầu lên :
– Không sao !!!
Nói xong Diệu Anh liền bước nhanh vượt mặt Hải Đăng , không một lần ngoảnh đầu nhìn .
Quỳnh Giao nãy giờ thấy cả , không sót một cái gì . Diệu Anh chẳng
thèm quan tâm đến Hải Đăng như vậy , tại sao cậu vẫn một mực quan tâm
đến Diệu Anh , thay vì như thế , quan tâm đến Quỳnh Giao chẳng phải tốt
hơn sao ?
~~~~~
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!