Trường Đại học mới Diệu Anh gặp lại một số gương mặt thân quen, bạn bè tiểu học có, bạn cũ trung học cơ sở có, thậm chí bạn bè khác lớp của trường THPT Chuyên A hay 12 Anh D1 cũng có. Đa phần 12 Anh D1 đều lựa chọn ngành sư phạm như Quỳnh Giao hoặc một số ngành khác bởi vì đã học chuyên Anh mà còn thi Đại học Y thì chả liên quan gì. 12 Anh D1 có Khánh Thư và Diệu Anh thi vào Đại học Y, ngoài ra còn có nam sinh đáng chết đó nữa.
Nhìn Đông ngó Tây một hồi Diệu Anh mới thấy nam sinh tên Hải Đăng xuất hiện, cô bĩu môi dài thượt. Gớm nhỉ, mới vào trường thôi đã có cả tá gái xinh bám theo, nổi ghê nhỉ... Biểu hiện của Khánh Thư khi nhìn thấy Hải Đăng chả khác gì Duy Bảo cả, cứ lắp ba lắp bắp nói mãi không thành câu.
- C... cậ... cậu... Sao cậu có thể ở đây được hả?
Thái độ như gặp ma của Khánh Thư khiến Hải Đăng bật cười giòn tan, cậu giơ tay chào động tác giống hệt mấy anh bộ đội trong quân khu, nhìn mặt rất nghiêm mà cũng rất buồn cười.
- Chào nhé bạn Khánh Thư!
Khánh Thư xúc động đến nỗi nhảy vào ôm chầm lấy Hải Đăng, còn rất bạo lực nhéo tay Hải Đăng mấy cái khiến cậu la oai oái, thật ra Hải Đăng chỉ là diễn sâu thôi. Sức con gái so với sức con trai thì đau được bao nhiêu chứ. Cũng nhờ hành động quá khích đó mà Khánh Thư "được" lũ con gái xung quanh nhìn chằm chằm với ánh mắt hình viên đạn. Khiếp, nếu ánh mắt có thể giết người thì nãy giờ Khánh Thư đã chết bỏ mịa nó rồi.
Mà bạn học Khánh Thư không phải hiền lành, dễ ăn hiếp như Diệu Anh đâu, cô rất bạo dạn kiễng chân vòng tay qua cổ Hải Đăng, nói nhỏ vào tai cậu:" Lo mà đến xin lỗi người ta đi kìa. Lớp trưởng ngóng cậu nãy giờ. " Kẻ nào đó cứ gọi là vui đến quên trời quên đất, cười như được mùa. Nhưng mà để ý tư thế đứng của hai người lúc này chả khác gì tình nhân cả, cũng may bạn Huy lớp phó chanh chua đó không có ở đây, nếu không nãy giờ Hải Đăng đã bị xử đẹp rồi.
Quay sang nhìn Diệu Anh đã thấy cô ngại ngại ngùng ngùng nói chuyện với bạn mới, giọng ỏn a ỏn ẻn ghê gớm lắm. Hải Đăng đứng nhìn vài giây thôi mặt đã đen xì như đít nồi, Khánh Thư thấy thế liền che miệng cười. Cái cặp này nó cũng thú vị phết, Hải Đăng thì gái bu quanh đếm không hết, Diệu Anh cũng không vừa, nhẹ nhàng nữ tính nói chuyện với bạn mới trông thân thiết vãi chưởng.
- Này, chúng ta đi uống chút nước đi. Cậu có rảnh không?
- Tôi r...
- Cô ấy bận rồi!
Chưa kịp để Diệu Anh nói xong Hải Đăng đã ngắt lời ngay, muốn đi hả? Đâu dễ thế! Trừ khi Hải Đăng biến khỏi đây thì Diệu Anh mới được đi với kẻ khác. Bạn học Diệu Anh rõ ràng đã hiểu ý của Hải Đăng rồi, vậy mà vẫn làm ngơ, gạt tay cậu ra trả lời ngon lành cành đào.
- Tớ rảnh chứ! Rảnh lắm, chúng ta đi thôi.
Để lại cho Hải Đăng bóng lưng đáng ghét Diệu Anh bỏ đi ngay, tưởng có mỗi cậu được gái bám thôi sao? Diệu Anh này cũng không thiếu trai theo nhé! Hai mắt Hải Đăng bốc lửa nhìn theo Diệu Anh, cô dám làm cậu mất mặt như vậy sao? Rõ ràng hôm nào đó còn đến tận nhà nói muốn gặp cậu vậy mà bây giờ thái độ đã thay đổi nhanh đến không ngờ. Bạn học tên Khánh Thư bên cạnh nhìn Hải Đăng mà cứ tưởng tượng có khói bốc lên từ đỉnh đầu của Hải Đăng, mới nghĩ vậy thôi cô đã không nhịn cười được rồi.
- Cười cái gì?
- Còn ở đây trách tôi được sao, lo chạy theo giữ người ta lại đi kìa. Cậu ta cũng trong top năm đó, nhìn cũng xứng đôi vừa lứa với Diệu Anh đấy chứ!
Hải Đăng bĩu môi khinh thường, top năm mà to à? Cậu đây thủ khoa còn chưa đem ra khoe này. Hợp với Diệu Anh chỉ có duy nhất Hải Đăng này thôi nhé. Nhìn tới ngó lui Hải Đăng mời bừa một bạn nữ đi uống nước, khỏi phải nói bạn nữ đó sung sướng như thế nào, sung sướng rụng tim luôn chứ đùa. Diệu Anh có trai học giỏi Hải Đăng cũng có gái xinh nhé. Để xem ai sợ ai...
Vừa bước vào cửa quán nước Hải Đăng đã thấy ngứa mắt rồi, trai lạ mà cười thân thiện ghê nhỉ? Có ngày bị kẻ xấu dụ dỗ cũng không biết thì ở đó mà khóc nhé.
- Ngồi đi. Chị uống gì?
Nữ sinh đi cùng với Hải Đăng đã là sinh viên năm hai rồi, vậy mà thấy Hải Đăng vẫn say như điếu đổ. Thật xui xẻo cho chị ta, Hải Đăng đã có người trong lòng rồi, hơn nữa cậu cũng không muốn là phi công lái máy bay.
- Chị uống cam vắt thôi.
Gớm, cái giọng điệu đà kinh khủng khiếp! Nhìn xuống hai tay mình Hải Đăng đã thấy nổi cả da gà da vịt lên rồi. Ấy thế mà sao con nhỏ đanh đá kia nói cái giọng ỏn ẻn cậu lại thấy thích tai mới sốc chứ.
- Tại sao cậu lại muốn làm bác sĩ vậy?
Đây là câu hỏi dễ nhất mà Hải Đăng nghĩ Diệu Anh sẽ trả lời nhanh chóng, nhưng cô cứ im lặng mãi một lúc lâu, không trả lời mà uống hết phân nửa ly sữa. Thế là thế nào? Không phải Diệu Anh từng nói đó là ước mơ của cô sao, trả lời cho cậu ta biết cô mơ ước được mặc áo blouse trắng có gì khó đâu.
- Vì tôi muốn được làm chung bệnh viện với một người.
Đúng vào lúc Hải Đăng nghĩ Diệu Anh sẽ không trả lời câu hỏi này thì cô lại đưa ra đáp án cậu không ngờ nhất.
"
- Vậy hi vọng sau này chúng ta không làm ở cùng một bệnh viện. "
Câu nói này trước kia Hải Đăng từng nói với Diệu Anh, khi đó cô không trả lời, nhưng cậu đã nhìn thấy được nét mặt cô một thoáng phức tạp sau đó lại bình thường. Hôm nay Diệu Anh lại nói muốn làm chung bệnh viện với một người. Đó là ai? Là người Diệu Anh thích? Hay là Hải Đăng?
Suy nghĩ của Hải Đăng bị đứt đoạn ngay khi thấy nam sinh đó dí sát mặt lại gần Diệu Anh, cô cũng không né không tránh, mở to mắt nhìn cậu bạn mới quen. Rốt cuộc Diệu Anh muốn làm gì đây? Nếu cô muốn chọc tức Hải Đăng thì cô đã thành công rồi đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!