Chương 74: (Vô Đề)

Thứ xuất hiện trước mắt Diệu Anh tiếp theo là những ngôi sao giấy, đủ màu sắc, đủ kích cỡ. Nhưng từ nếp gấp Diệu Anh có thể nhận ra đó là do Hải Đăng gấp ra, cậu luôn vụng về trong những vấn đề thủ công như vậy.

Từng ngôi sao được Diệu Anh mở ra, mỗi ngôi sao là một câu nói ngắn gọn nhưng chứa nhiều cảm xúc. Hạnh phúc có, nghi vấn có, thất vọng có, nhưng trên hết vẫn là đau buồn. Điển hình như:

" Em quên tôi rồi à? "

" Chúng ta đã từng hứa "Forever" mà? "

" Em ốm quá, ôm rồi cảm thấy rất đau lòng. "

" Gần đến sinh nhật của em rồi, năm ngoái tôi không ở cùng em nhưng nhất định năm nay tôi sẽ không để em một mình. "

" Em từng hứa với tôi sẽ học thật giỏi, và đây là lời hứa duy nhất em thực hiện được. Còn lại em đã quên sạch sẽ không dấu tích. "

" Em nói em rất thích lắc tay tôi tặng, tôi đã rất vui khi nghe câu đó. "

" Em chịu lạnh kém nhưng chẳng bao giờ chịu mặc ấm. Chỉ lớn được cái xác còn tính cách em vẫn khiến tôi lo lắng. "

" Tomboy và con trai em cũng không phân biệt được à? Kém thế! "

" Lúc trước em nói tôi đẹp trai nhất, tôi rất vui đấy. Hôm nay em nói thằng con trai lớp chuyên Văn đẹp trai hơn tôi, khiếu thẩm mỹ của em kém đi rồi. "

" Em không cần giỏi Toán quá làm gì. Nhà mình sau này có bố nó dạy toán rồi. "

" Em thích Duy Bảo ư? Em vì cậu ta bỏ mặc tôi ư? Cậu ta quan trọng hơn tôi rồi sao? "

" Tôi nói dối đấy, tôi đọc tờ giấy đó rồi. Em thích ai? Người đó không thích em sẽ khiến em đau khổ đấy. Sao em không thích tôi cho sướng cái thân? "

" Tôi nói với bố mẹ muốn đi Mĩ, mẹ hỏi tôi và em có chuyện gì à. Giữa chúng ta có là gì đâu mà xảy ra chuyện em nhỉ? "

" Vài tiếng nữa thôi tôi phải lên máy bay rồi. Em không biết nên sẽ không đến tiễn tôi đâu nhỉ? "

" Không phải tôi không muốn cho em biết, mà là tôi sợ phải nói chia tay em. Giữa chúng ta tôi chỉ thích gặp gỡ rồi tái ngộ, rất ghét chia ly rồi tạm biệt. "

" Chắc em đã từng không ít lần thắc mắc "Your light" là gì, đó là ánh sáng của em. Tôi muốn là ánh sáng rực rỡ nhất bảo vệ em, nhưng em không cần điều đó. Thôi thì để tôi tự ảo tưởng qua dòng chữ trên trang giấy vậy. "

" Tạm biệt em, tôi hi vọng em sẽ dành được trái tim của người đó và có một cuộc sống thật tốt. "

...

Đầu óc Diệu Anh bây giờ tê dại không còn suy nghĩ được gì nữa, kí ức như nổ ầm trong đầu cô, bao nhiêu chuyện vui vẻ, bao nhiêu chuyện có lỗi Diệu Anh đều nhớ không sót một chuyện, từng kí ức đẹp đẽ ngày đó giày vò Diệu Anh đến phát điên. Mỗi mảnh giấy Origami rơi xuống cũng là lúc nước mắt Diệu Anh tuôn trào như vỡ đê. Quá khứ mỗi lúc một hiện diện nhiều hơn như đánh thức tội lỗi của Diệu Anh, thì ra cô là đứa con gái tồi tệ khiến Hải Đăng chịu nhiều đau khổ như vậy.

Đã thế trước mặt Diệu Anh cậu luôn tươi cười ranh ma, chưa bao giờ để lộ tâm sự của mình trước mặt Diệu Anh. Hải Đăng, Diệu Anh là kẻ có lỗi, cô nhất định sẽ chuộc mọi lỗi lầm với cậu, chỉ cần có cơ hội, Diệu Anh sẽ không do dự nói hết tình cảm của mình ra. Nhưng, cơ hội liệu có đến với Diệu Anh không?

You'll also like

Please be mine (đồ lạnh lùng, tui thích cậu) by phamlacgia

Please be mine (đồ lạnh lùng, tui thích cậu)

By phamlacgia

64K 972

Tình yêu Cấp 2 by PoBnGD

Tình yêu Cấp 2

By PoBnGD

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!