- Duy Bảo, cậu đừng đến tìm Diệu Anh nữa, sẽ chẳng có tác dụng gì đâu.
Quỳnh Giao khoanh hai tay trước ngực ngán ngẩm khuyên nhủ Duy Bảo, thật là, tại sao mọi người cứ thích đâm đầu vào thích một người trong khi đã biết người đó sẽ chẳng bao giờ thích mình như vậy. Vì Quỳnh Giao đã từng trải nên cô hiểu cảm giác đó đau khổ đến mức nào, cô không muốn Duy Bảo lặp lại chuyện đó.
12 Anh D1 đều đã biết chuyện Hải Đăng bỏ đi mà không tạm biệt Diệu Anh, trước đó Hải Đăng có vào chat nhóm trên facebook thông báo cho mọi người biết, cũng cùng mọi người nói chuyện tâm sự rất nhiều. Nhưng tuyệt nhiên Diệu Anh không hề nhận được thông báo vì Hải Đăng đã lập một chat nhóm mới mà không add Diệu Anh vào. Bọn họ bây giờ đều đã nhận ra cả hai người Diệu Anh và Hải Đăng đều thích nhau nhưng không nói ra.
Trong đầu họ đều mặc định Diệu Anh là của Hải Đăng, chính vì vậy 12 Anh D1 cực kì không thích việc Duy Bảo cứ tiếp cận Diệu Anh như vậy. Hôm nay Quỳnh Giao chính là người được cả lớp 12 Anh D1 giao trọng trách đến nói rõ mọi chuyện cho Duy Bảo hiểu.
- Tại sao tôi phải nghe lời cậu?
- Vì sao ư? Vì tôi là người từng trải, tôi biết kết cục của cậu sẽ không tốt đẹp tí nào. Nếu Diệu Anh đã không có tình cảm với cậu thì cậu có tốt đến mức nào trong mắt cậu ấy cũng không là gì cả.
Mặc cho Quỳnh Giao khuyên nhủ hết sức có thể Duy Bảo vẫn không nghe lọt tai, cậu xoay người bỏ đi, không muốn tiếp tục nói chuyện với Quỳnh Giao nữa.
- Chẳng lẽ cậu đợi đến lúc Diệu Anh đích thân nói ra lời từ chối tàn nhẫn mới chịu bỏ cuộc sao?
Duy Bảo khựng lại đôi chút, Diệu Anh sẽ không nói thế đâu. Cô là người hiểu rõ nhất những cố gắng của cậu nên Diệu Anh không thể tuyệt tình từ chối Duy Bảo được. Quỳnh Giao cảm thấy tinh thần Duy Bảo có phần lung lay nên mừng thầm trong lòng, cô không bịa đâu. Tuy Diệu Anh rất tốt và sợ tổn thương người khác nhưng chuyện tình cảm là khác, rạch ròi rõ mọi cảm giác, thích là thích, không có tình cảm thì mãi mãi vẫn là không có tình cảm.
Diệu Anh đang trên đường về nhà thì nghe có tiếng ai đó gọi mình, nhìn Đông ngó Tây một hồi cô vẫn không biết đó là ai. Mãi đến khi Duy Bảo xuất hiện trước mặt cô với một bó hoa hồng tươi Diệu Anh mới giật mình hỏi.
- Cái gì thế?
- Tặng cậu!
Không hề biết đến giữ thể diện cho người khác là gì Diệu Anh đã từ chối ngay, cô lùi về sau một bước, giữ khoảng cách nhất định với Duy Bảo.
- Duy Bảo, tôi nghĩ cậu nên dừng mấy việc này ở đây thôi.
Diệu Anh nhíu mày nhăn nhó, cô không hề thích hành động của Duy Bảo gần đây. Nếu Duy Bảo cứ như thế sẽ chỉ khiến khoảng cách giữa Diệu Anh và cậu mỗi ngày một xa hơn thôi. Bây giờ không phải là thời gian yêu đương nhắng nhít, để được gặp lại Hải Đăng cô nhất định phải hoàn thành lời hứa cuối cùng của mình
- trở thành một bác sĩ giỏi, muốn được như vậy Diệu Anh phải cố gắng học tập hơn nữa, cô không có thời gian quan tâm những chuyện vô bổ như thế này.
You'll also like
Please be mine (đồ lạnh lùng, tui thích cậu) by phamlacgia
Please be mine (đồ lạnh lùng, tui thích cậu)
By phamlacgia
64K 972
Tình yêu Cấp 2 by PoBnGD
Tình yêu Cấp 2
By PoBnGD
885K 52.6K
Gửi Cho Anh: U're My Destiny [Full] by Miyamoto_Reii
Gửi Cho Anh: U're My Destiny [Full]
By Miyamoto_Reii
110K 4.9K
Anh Sẽ Thật Cưng Chiều Em! by NguynHunhNguyn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!