Chương 72: (Vô Đề)

Trên đường đi Diệu Anh luôn miệng hối thúc bác tài xế, nếu đến trễ không khéo Hải Đăng lại không có ở nhà, bây giờ đã là bốn giờ ba mươi rồi. Diệu Anh ngã người ra ghế, tay phải đặt lên nơi trái tim đang đập từng nhịp, mặc dù cô đã biết tình cảm của mình hướng về ai nhưng Diệu Anh vẫn muốn cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Hải Đăng, giờ thì cô đã biết vì sao mới vừa gặp thái độ của Hải Đăng đối với Diệu Anh lại gay gắt đến thế.

Chính là cô sai vì đã không nhận ra cậu.

Đứng trước căn hộ của Hải Đăng hai tay Diệu Anh càng run rẩy hơn lúc nói chuyện ở quán cà phê. Diệu Anh gõ vài cái lên cửa, không có ai trả lời, động tác gõ cửa của cô mỗi lúc một dồn dập hơn, cuối cùng đỏ cả tay vẫn không thấy Hải Đăng ra mở cửa. Không lẽ Hải Đăng đã đi rồi sao? Bây giờ còn sớm mà. Diệu Anh thất vọng tựa người lên cửa, lúc này từng hình ảnh ở đâu bỗng xuất hiện trong đầu, mờ nhạt nhưng có dấu ấn.

Diệu Anh thấy được một cô bé, cũng có một cậu bé, vừa nhìn thôi đã biết hai đứa trẻ rất thân.

" Chơi bong bóng cậu không được nắm bong bóng quá chặt đâu. Nếu một lúc nào đó cậu mỏi tay bong bóng sẽ bay mất. "

" Sau này nếu cậu không còn ở bên cạnh tớ nữa nhất định tớ sẽ đợi cậu về. "

" Ôi sao trời cứ mưa hoài ấy nhỉ? Tính tớ hay quên nên chả bao giờ nhớ việc mang ô cả. Sau này nhất định lúc nào cậu cũng phải đem cô che mưa cho tớ đấy. Tớ nhất định sẽ đợi cậu đến che ô cho hai chúng ta dù ngày mưa có tầm tã cỡ nào. "

" Tớ mà quên Hải Đăng sau này cậu cứ việc bỏ rơi tớ. Hứa đấy! "

"... "

Rất nhiều thứ Diệu Anh đã từng hứa với Hải Đăng, nhưng chính cô cũng là kẻ thất hứa. Kí ức hiện ra mỗi lúc một nhiều, ngày một rõ hơn, nhưng cũng chính vì điều đó khiến đầu Diệu Anh càng ngày càng đau hơn. Thân thể Diệu Anh vô lực trượt xuống theo cánh cửa, mí mắt nặng trĩu, đã tự nhủ cô nhất định phải mở mắt thật lớn, đợi Hải Đăng trở về. Nhưng không được, cô không thể gắng gượng được nữa.

- Hải Đăng, Hải Đăng...

Trước lúc ngất lịm hoàn toàn Diệu Anh có thấy được bóng dáng áo trắng mờ ảo nhưng cô không biết đó có phải là thật hay không, nếu là thật thì đó là ai Diệu Anh cũng không thể xác định rõ được.

Bệnh viện, sáu giờ tối.

Khi Diệu Anh tỉnh dậy đã thấy Quỳnh Giao có mặt ở bên cạnh rồi, cô nhìn xung quanh mấy vòng sau đó mới thở phào, may quá, không có ai báo cho ba mẹ biết chuyện này. Nhưng ngay sau đó Diệu Anh ngồi bật dậy rồi rên lên đau đớn vì ống dịch ở tay, cô chỉ là hôn mê thôi mà, cần gì truyền dịch chứ. Không quan tâm đến có bị chảy máu hay không Diệu Anh rút luôn ống kim ra, hỏi ngay.

- Người đưa tao vào bệnh viện là ai? Có phải là...

Quỳnh Giao gật đầu, cô biết Diệu Anh muốn hỏi gì. Một lần nữa Diệu Anh nhìn khắp phòng bệnh, chỉ có Diệu Anh và Quỳnh Giao ở đây, không hề có người đó. Tại sao lại bỏ đi? Tại sao lại không đợi Diệu Anh tỉnh dậy?

You'll also like

Please be mine (đồ lạnh lùng, tui thích cậu) by phamlacgia

Please be mine (đồ lạnh lùng, tui thích cậu)

By phamlacgia

64K 972

Tình yêu Cấp 2 by PoBnGD

Tình yêu Cấp 2

By PoBnGD

885K 52.6K

Gửi Cho Anh: U're My Destiny [Full] by Miyamoto_Reii

Gửi Cho Anh: U're My Destiny [Full]

By Miyamoto_Reii

110K 4.9K

Anh Sẽ Thật Cưng Chiều Em! by NguynHunhNguyn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!