Tối hôm ấy , Quỳnh Giao vì thức trắng đêm mà hai mắt thâm quầng . Mới sáng ra Diệu Anh đã bị dọa ma làm sợ khiếp vía .
Ôi mai chuối ! Nhỏ bạn của cô làm gì mà thân tàn ma dại thế kia ?
Diệu Anh lắp ba lắp bắp chỉ chỏ vào khuôn mặt không thể đáng thương hơn của Quỳnh Giao :
– M … mày … bị cái quái gì thế ?
– Tao ngủ không được .
– Bị mất ngủ sao không qua phòng tao lấy thuốc ? Tao cũng hay bị thế nên có để sẵn thuốc trong phòng .
– Sợ mày thức giấc nên thôi luôn .
– Gớm ! Làm như mới quen ngày đầu , thân nhau cả chục năm rồi chứ ít ỏi gì mà ngại ?
– Đừng nói nữa , đi học thôi !
– Ờ , nhưng phải chắc là mày đi học được đấy !?
– Làm quá thế ! Tao không sao , không mướn mày quan tâm .
Quỳnh Giao không hiểu vì lý do gì đột nhiên nổi cáu , quát vào mặt Diệu Anh .
Diệu Anh thật sự rất sốc nha ! Trước giờ nó có bao giờ nóng nảy thế
đâu ? Sao hôm nay tự dưng thế ? Nhưng nhìn đi nhìn lại gương mặt lẫn nét mệt mỏi đó nên Diệu Anh chỉ nghĩ đơn giản chắc vì mất ngủ nên đâm ra
nóng tính .
Mà cô nào biết , Quỳnh Giao không phải vì thế mà quát cô .
"Diệu Anh , mày lo nghĩ cho tao sao ? Vậy tại sao mày không nghĩ tao đã như thế nào khi mày cứ bám riết lấy Hải Đăng ? "
~~~~~
Đến lớp , Quỳnh Giao cố gắng kiềm chế cơn buồn ngủ , mở to hai mắt đợi người đó tới .
Nhưng khi Hải Đăng tới , người mà cậu mở miệng chào đầu tiên chẳng phải là nó :
– Good Morning !
– Hè lố ! – Diệu Anh lật lật từng trang truyện giơ tay lên chào .
– Đến sớm thế ?
– Là cậu đến trễ mà !?
– Làm gì có , tôi đến cận giờ mà . Đã trễ đâu !
– Ừ thì sắp trễ !
Quỳnh Giao cắn mạnh môi dưới , Hải Đăng , sao một lần cũng chưa hề
quan tâm đến nó ? Có phải Quỳnh Giao quá mờ nhạt , nên cậu tưởng nó là
không khí ?
Lúc nó uất ức nhất , cũng là lúc người đó quay xuống chào nó :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!