Hải Đăng hiện tại đang nhởn nhơ " tham quan " phòng riêng của Diệu Anh , nụ cười trên môi đểu không thể tả .
Chà , phòng của Diệu Anh cũng gọn gàng , sạch sẽ quá chứ ! Để xem ,
laptop vẫn còn bật . Đập vào mắt Hải Đăng là những khung inbox làm quen
cả tá . Cái gì mà … :
– Bạn là Diệu Anh 11 Anh A1 phải không ? Chúng ta làm quen nhé !
– Diệu Anh này , bạn xinh quá đi mất ! Lại học giỏi nữa !
– Cậu accept lời mời kết bạn của tớ đi , tớ muốn làm quen với Diệu Anh !
– …
Khổ một cái , con gái đâu không thấy . Toàn là lũ trai hám gái vào inbox là thế quái nào ?
Không được , phải diệt trừ , diệt trừ tận gốc loại sâu bọ này ! Tránh rắc rối về sau thì khổ !
Vậy là Hải Đăng nhanh tay click chuột xóa hết tin nhắn , xóa cả mấy lời mời kết bạn .
Trong lúc có kẻ ung dung tự tại lượn qua lượn lại trong phòng người
khác thì Diệu Anh phải lăn xuống bếp mà rửa bát . Hải Đăng chết bầm ,
nhà của cô mà cứ như là của mình vậy à ? Hãy đợi đấy , Diệu Anh này
không trả thù thì … thì … thì gì đó tạm thời chưa nghĩ ra !
– Ê Diệu Anh ! – Là tiếng của Quỳnh Giao .
Diệu Anh thả nhẹ bát đang cầm trên tay xuống , quay mặt lại cười tươi hỏi :
– Ừ , sao hả mày ?
– Cho tao mượn cuốn vở văn của mày nhé !
– Okay , trên kệ sách đấy .
– Ừ .
Quỳnh Giao gật đầu rồi xoay người lên lầu . Diệu Anh cũng quay trở lại công việc rửa bát đĩa .
Mỗi lần vào phòng Diệu Anh , Quỳnh Giao đều không gõ cửa , lần này cũng chẳng phải ngoại lệ .
Nhưng khác một điểm , cửa vừa mở ra , cái mà Quỳnh Giao thấy đầu tiên , là một cảnh tượng khiến nó ngàn lần tưởng tượng không nên .
Hải Đăng sao có thể tự nhiên đến thế ? Tự do ôm laptop của Diệu Anh
nằm trên giường như không có gì xảy ra ? Hải Đăng , đến tận cùng đối với Diệu Anh là bạn bè thôi sao ? Quỳnh Giao đã suy nghĩ việc này rất nhiều lần , mỗi đêm đều trằn trọc suy nghĩ , nhưng mãi vẫn nghĩ không thông . Dù rất muốn , nhưng nó liệu có thể tin lời Diệu Anh không ?
Hải Đăng nghe tiếng động ngoài cửa không nhanh không chậm liếc mắt về phía cửa , không hề có biểu hiện gì giống bị bắt khi làm việc xấu . Sau khi đã xác định đối phương không phải người mình chờ nãy giờ , liền có
chút không vui hỏi :
– Gì vậy ? Mặt tôi dính gì sao ?
– A … không có . Tớ chỉ vào đây mượn vở của Diệu Anh thôi .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!