Chương 5: (Vô Đề)

Cả buổi học hôm đó , Quỳnh Giao cứ như người mất hồn , chẳng thể tập

trung nổi vào bài giảng của giáo viên . Quỳnh Giao không phải là một học sinh xuất sắc như Diệu Anh , nhưng học lực của nó cũng tốt , không đến nỗi nào .

Bây giờ thì nhìn xem , tiết này là tiết tự học . Thế quái nào Diệu

Anh và Hải Đăng lại ngồi gần sát nhau cứ như là tình nhân ấy ! Chỉ là

một bài toán , tự giải cũng được mà . Đồng ý là … bài toán đó cũng khá

là khó , nhưng mà … chứng kiến cảnh đó , Quỳnh Giao chịu sao nổi đây ?

Phải rồi , là bài toán khó ! Xin lỗi mày nhé , Diệu Anh , nhưng tao phải làm thế !

Diệu Anh đang chăm chú nghe phương hướng chứng minh của Hải Đăng thì phía sau có cái gì nhột nhột cứ chọt chọt vào lưng cô .

Diệu Anh ra hiệu cho Hải Đăng dừng một lát rồi quay lại phía sau , khó hiểu nhìn Quỳnh Giao :

– Mày làm sao thế ?

– Tao … tao không biết làm bài này . – Quỳnh Giao chìa sách ra trước

mặt Diệu Anh , mắt long lanh cún con , ý là nhờ chỉ bài đây mà !

Diệu Anh khẽ liếc mắt nhìn vào sách , là bài cô và Hải Đăng đang giải đây mà . Cô quên mất , trong tất cả các môn học , Quỳnh Giao dở nhất

môn toán . Ngày trước lúc nào cũng là Diệu Anh làm bài giúp nó .

– Hải Đăng biết làm bài này , tao nhờ Hải Đăng giúp mày nhé !

Quỳnh Giao mắt sáng lên , gật đầu lia lịa .

Diệu Anh thấy thế cũng chỉ thầm lắc đầu , quay lên khẽ huých vai Hải Đăng :

– Này , cậu giúp Quỳnh Giao giải bài này nhé ?

Hải Đăng nãy giờ không phải là không nghe thấy gì . Ngồi ngay sau

lưng như vậy có không muốn thì âm thanh cũng tự động lọt vào tai . Lại

thêm Diệu Anh mở miệng bảo cậu giúp đỡ Quỳnh Giao , đâm ra có phần bực

bội :

– Tại sao tôi phải giúp ? Cậu ta cũng tự giải được mà .

– Cậu xem , bài này chúng ta chỉ giải được hơn 2 phần . Huống chi

Quỳnh Giao lại học kém toán như vậy , cậu không muốn cũng nể tôi giúp

chứ ?

Kệ chứ , nó học giỏi hay dở toán thì cũng liên quan gì đến Hải Đăng ? Nhưng là Diệu Anh đã mở miệng , tại sao không lợi dụng điều này ?

Nghĩ vậy , có kẻ ôm bụng mưu tính quay sang cười nham hiểm hỏi :

– Nếu giúp Mai Quỳnh Giao thì tôi được gì ?

Diệu Anh suýt sốc vì lời vừa thốt ra từ miệng Hải Đăng . Tên này ,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!