Chương 49: (Vô Đề)

Lẽ ra ngay từ đầu ba mẹ Hải Đăng muốn tất cả mọi người đến ở nhà của họ nhưng Diệu Anh cảm thấy ngủ ngoài khách sạn tiện hơn nên ba mẹ Diệu

Anh, Quỳnh Giao và Diệu Anh thuê khách sạn ở. Còn vợ chồng Hoàng Thanh

Liên và Hải Đăng ở nhà riêng của họ.

Diệu Anh về tới khách sạn đã là chín giờ tối rồi, cũng may trước đó

Hải Đăng và Diệu Anh có ghé qua quán ăn bên ngoài ăn tối. Giờ Diệu Anh

chỉ việc leo lên giường và ngủ thôi. Nhưng Quỳnh Giao không cho Diệu Anh cơ hội làm việc đó.

Đây là lần đầu tiên trong thời gian qua Quỳnh Giao chủ động đến tìm

Diệu Anh. Lúc mới đến đây ba mẹ Diệu Anh có ý định thuê phòng đôi cho cô và Quỳnh Giao nhưng Diệu Anh nhất quyết không chịu, việc cớ là cả hai

người đều lớn cả, cần phải ở phòng riêng. Vĩ Hạ thấy là lạ nhưng cũng

không hỏi kĩ làm gì, chuyện của tụi nhỏ đôi khi người lớn không nên xen

vào.

– Mày sang đây tìm tao có việc gì?

Nhìn vẻ mặt của Quỳnh Giao chắc là chẳng có chuyện gì hay ho, kiểu này hẳn không phải là muốn làm hòa với Diệu Anh rồi.

Nhưng mà… lần này hình như Diệu Anh nghĩ sai?

– Về trễ vậy?

Giọng điệu của Quỳnh Giao rất bình thường, giống như hai người chưa

từng có chuyện gì xảy ra. Quỳnh Giao ngồi xuống giường, kế bên cạnh chỗ

Diệu Anh đang nằm. Tầm mắt vô tình lướt qua chiếc lắc tay lạ mắt của

Diệu Anh, đây là lần đầu tiên Quỳnh Giao thấy chiếc lắc tay này. Hơn nữa trước giờ Diệu Anh chưa bao giờ đeo trang sức trên tay, theo lời của

Diệu Anh như vậy rất vướng víu. Vậy thì lí do gì khiến Diệu Anh đeo

chiếc lắc tay này? Nó có ý nghĩa gì đặc biệt lắm sao?

– Ừ, tao ăn tối ở ngoài luôn.

Nhắc đến ăn tối mới nhớ Quỳnh Giao vẫn chưa có gì bỏ bụng. Buổi tối

cả bốn người lớn đều ra ngoài ăn, không có Hải Đăng và Diệu Anh nên

Quỳnh Giao ngại đi với họ, đâm ra ôm bụng đói ở khách sạn luôn. Nhưng

điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa, mối quan tâm lớn nhất của

Quỳnh Giao là chiếc lắc tay của Diệu Anh.

– Lắc tay này, ở đâu vậy?

Theo phản xạ Diệu Anh thu tay lại, đặt ở sau đầu, hành động này trong mắt Quỳnh Giao chẳng khác nào là chột dạ.

– Lúc nãy có đi ngang qua một cửa hàng trang sức, thấy đẹp nên mua thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!