Vừa bước vào nhà Diệu Anh đã không thấy gì cả, căn nhà tối om không một ánh đèn. Bởi vì căn nhà này quá mức quen thuộc nên Diệu Anh chỉ cần vài giây là có thể bật sáng đèn phòng khách.
Suýt chút nữa Diệu Anh giật mình té ra đất khi thấy cái gì đen đen ở trên ghế, mất vài giây trấn tĩnh bản thân cô mới dám lại gần. Hóa ra là Quỳnh Giao, chỉ có điều kì lạ là từ trên xuống dưới là chiếc váy màu trắng, đáng sợ hơn nữa tóc Quỳnh Giao che khuất cả gương mặt. Cảnh tượng này không khỏi khiến Diệu Anh liên tưởng đến những con ma nữ trong phim kinh dị. Diệu Anh nuốt nước bọt " ực " mấy lần, sau đó mới khẽ lay người Quỳnh Giao.
- Này, mày sao thế? Muốn ngủ thì lên phòng mà ngủ.
Gọi cả nửa ngày trời Quỳnh Giao mới trở mình ngồi dậy, hành động này thật sự khiến Diệu Anh ngã ra đất, lắp ba lắp bắp chỉ vào khuôn mặt của Quỳnh Giao.
- Mày... mày bị sao thế kia?
Quỳnh Giao không trả lời. Không cần Diệu Anh tỏ thái độ cô cũng biết bộ dạng của mình vô cùng thảm hại. Càng lúc Diệu Anh càng không tin vào mắt mình, có lẽ Quỳnh Giao đã khóc rất nhiều vì bây giờ mắt cô đã sưng lên rồi, không những vậy mặt mũi còn tèm lem son phấn nữa. Mỗi khi ra ngoài Quỳnh Giao đều dặm thêm ít phấn, đánh chút son môi, có rất chú trọng vẻ ngoài của mình.
Chuyện khiến Quỳnh Giao hoàn toàn không để tâm đến hình tượng của mình chỉ có thể là vì Hải Đăng chia tay với cô.
- Diệu Anh, mày còn có thể làm ra chuyện gì nữa? Rõ ràng mày không thích cậu ấy mà, vậy tại sao không nhường cậu ấy cho tao?
Quỳnh Giao không quan tâm ánh mắt Diệu Anh nhìn mình ra sao. Cô chỉ nhớ đến lúc Hải Đăng gọi điện muốn chia tay với cô, Quỳnh Giao biết Hải Đăng đề nghị giả vờ làm người yêu của cậu bởi vì Diệu Anh nhưng cô thật sự muốn mối quan hệ này không bao giờ kết thúc. Có như vậy Quỳnh Giao mới được ở bên cạnh Hải Đăng nhiều hơn. Chỉ ngày mai thôi, Hải Đăng sẽ lại xa cách Quỳnh Giao như cũ, sẽ lại gần gũi Diệu Anh như trước...
- Mày đang nói gì vậy?
Sẵn thấy cái bánh gato trên bàn Quỳnh Giao vớ lấy vứt luôn ra đất, cả bánh cả kem văng tứ tung, dơ cả sàn nhà.
- Mày còn muốn giả vờ đến bao giờ? Mày biết Hải Đăng thích mày nên mới làm vậy chứ gì, mày đã nói gì với cậu ấy hả? Sao tự nhiên cậu ấy lại muốn chia tay nhanh như thế?
- Mày đang nói cái gì vậy? Tao biết gì chứ?
Diệu Anh bực bội đứng dậy, tiếc nuối nhìn mấy cái bánh trên sàn, rõ ràng là rất ngon, cô còn chưa nếm thử vị của nó ra sao nữa. Thật không hiểu nổi, rõ ràng chuyện của hai người bọn họ không hề liên quan đến Diệu Anh, vậy mà cô lại bị liên lụy.
- Được, cứ xem như mày không biết. Vậy bây giờ tao nói cho mày biết! Hải Đăng, cậu ấy thích mày, say mày như điếu đổ. Tao không biết hai người có quen nhau từ trước không nhưng ngay từ những ngày đầu nhập học tao đã phát hiện ra Hải Đăng rất để ý đến mày.
Diệu Anh chết sững. Những lời sau cô hoàn toàn nghe không lọt tai. Chuyện này, tại sao cô không biết gì cả? Hơn nữa, rõ ràng chuyện Hải Đăng thích Diệu Anh hoàn toàn không có khả năng. Chắc do Quỳnh Giao nhầm lẫn thôi.
- Sao hả? Nghe được tin này chắc là vui lắm chứ gì?
Sự im lặng của Diệu Anh càng khiến Quỳnh Giao tức điên hơn. Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng Diệu Anh hơn cô nhiều thứ, dù vậy chẳng phải Quỳnh Giao đã cố gắng rất nhiều để bản thân trở nên tốt hơn hay sao? Cô không tin người tinh mắt như Hải Đăng lại không biết đến những cố gắng của Quỳnh Giao. Là Hải Đăng đã thấy hết nhưng không muốn nói ra hay là... cậu căn bản chẳng hề đặt Quỳnh Giao vào mắt?
- Tao nghĩ mày buồn quá nên tâm tình không ổn. Như vậy đi, mày nghỉ ngơi cho tốt, chúng ta nói chuyện sau.
Diệu Anh không muốn đôi co nhiều, cô thu xếp đống thức ăn hỗn độn dưới đất sau đó lên phòng, đóng cửa đến tối vẫn không ra ngoài. Ba mẹ Diệu Anh về quê thăm bà ngoại mấy ngày nay nên trong nhà chỉ có cô và Quỳnh Giao. Hai người sau trận cãi vã đó không hề nói chuyện với nhau câu nào. Đối với Quỳnh Giao đó là đoạn tuyệt tình cảm bạn bè, nhưng trong mắt Diệu Anh chỉ là thời gian để hai người tìm hiểu rõ vấn đề, sau đó mới nói chuyện.
Sáng sớm Quỳnh Giao đã không có nhà, lúc Diệu Anh thức dậy xuống nhà đã không thấy cô đâu, không hiểu vì lý do gì hôm nay Quỳnh Giao lại đi học sớm thế.
- Cậu muốn nói gì sao?
- Hải Đăng, cậu không thể chia tay tớ như thế được!
Hải Đăng nhíu mày, sau đó mới bật cười. Từ bao giờ cậu lại khiến Quỳnh Giao lầm tưởng vào mối quan hệ đó vậy? Rõ ràng ngay từ đầu Hải Đăng đã nói rõ chỉ là vở kịch thuận theo Diệu Anh thôi mà.
- Giữa chúng ta không có tình cảm, không chia tay thì làm gì?
- Cậu hãy cho tớ thời gian, tớ nhất định sẽ khiến cậu quên được Diệu Anh!
Quỳnh Giao rất sợ Hải Đăng bỏ đi, lập tức nắm lấy cánh tay cậu. Cô nhìn thấy hàng chân mày của Hải Đăng nhíu lại rất lâu, chẳng lẽ Quỳnh Giao nói gì sai rồi? Hải Đăng cảm thấy đôi tay đang bám lấy cậu thật phiền phức, không do dự hất ra. Cậu thật không hiểu tại sao Quỳnh Giao có thể nói ra những lời như vậy. Vị trí của Diệu Anh trong lòng Hải Đăng là độc nhất, không một ai có khả năng thay thế được.
Huống hồ Quỳnh Giao là người mà Hải Đăng một chút tình cảm đặc biệt cũng không có.
- Hãy dẹp ngay ý nghĩ đó đi! Cậu dựa vào đâu mà nói sẽ khiến tôi quên được cô ấy? Tôi nói thẳng luôn, cậu không có khả năng đó đâu.
Hải Đăng không muốn nán lại lâu, dứt khoát quay lưng rời đi. Trong lúc cấp bách Quỳnh Giao không biết làm gì khác, liền bước vài bước ôm lấy Hải Đăng từ phía sau, cô nghĩ chỉ có cách này mới ngăn được việc Hải Đăng muốn bỏ đi. Nhưng Quỳnh Giao không biết hành động của cô càng khiến Hải Đăng chán ghét hơn. Cậu không hề nghĩ cô sẽ lầm tưởng mà hành động đến mức này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!