CHAP 41
Quái nhỉ ! Rốt cuộc mãi rồi Hải Đăng cũng không hiểu nổi Diệu Anh là kiểu người gì luôn. Khóc đó, quát đó. Chẳng biết đâu mà lần.
Nhưng mà lần này có vẻ Diệu Anh gặp rắc rối lớn rồi : Mẹ Diệu Anh đang đứng ngay ở cửa. Quay lại nhìn đã thấy sắc mặt Diệu Anh tái mét, không còn giọt máu luôn. Chết cô rồi ! Diệu Anh
hiểu rõ mẹ cô rất ghét chửi người khác bằng những từ ngữ thô thiển, tục
tĩu, trong đó thì : cút, xéo, biến… không phải ngoại lệ.
– Diệu Anh, ban nãy con nói gì ?
Tuy rằng giọng mẹ rất nhẹ nhàng nhưng ánh mắt như có hai ngọn lửa
đang bốc cháy trong đó, điều này Diệu Anh nhìn thấy được. Diệu Anh liếc
mắt sang Hải Đăng, cậu cũng đang nhìn cô, có vẻ khó xử.
– Cô à, ban nãy do con chọc giận Diệu Anh. Cậu ấy không cố ý đâu.
– Thôi đi, tại sao con lúc nào cũng phải bênh vực cho nó ?
Diệu Anh trợn tròn mắt, há hốc miệng nhìn hai người trước mặt. Cái
gì mà cậu ấy không cố ý ? Cha cha, tên Hải Đăng này đóng phim giỏi phết, rất có triển vọng. Sau này theo nghề diễn viên nhất định nổi tiếng. Còn cái gì mà lúc nào cũng bênh vực Diệu Anh ? Làm gì có, mẹ Diệu Anh nhầm
với ai rồi ý. Tên chó chết thối tha đó mà bênh vực Diệu Anh á, có là cô
đi đầu xuống đất !
– Con gái con lứa, lớn chừng này tuổi rồi ai dạy cái kiểu ăn nói đó hả ?
Chết chết ! Nãy giờ cứ mãi suy nghĩ Diệu Anh quên mất mẹ còn đang giận cô đây này !
– Mẹ à, do con nhất thời lỡ lời ! Mẹ hãy rủ lòng thương xót tha cho đứa con tội nghiệp này !
Diệu Anh bấu víu cánh tay của mẹ, đồng thời cũng liếc mắt bốc lửa
với tên đáng ghét đứng ngay trước mặt ! Đáng ghét ! Nếu không phải Hải
Đăng tự nhiên nổi hứng đến đây thì Diệu Anh không gặp xui xẻo rồi.
– Bỏ ra ! Coi như đây là lần đầu cũng như lần cuối, tôi tha cho cô. Lần sau còn thế thì đừng có nhìn mặt bà mẹ này.
Mẹ Diệu Anh gạt phăng tay cô ra, đóng cửa phòng cái " rầm " to lắm luôn. Kiểu này tối đến phải sang phòng ba mẹ rồi. Haizzz !!!
Quay lại nhìn cái kẻ đang nằm thoải mái trên giường đã tức nay còn
tức hơn. Là cái thá gì mà có quyền tự do vào phòng của Diệu Anh chứ ?
Cái tư thế đó … cũng may mắn Diệu Anh không phải kẻ háo sắc, nếu không
đã lao tới từ lâu rồi. Diệu Anh cầm chai nước lên tu ừng ực, lọt vào mắt Hải Đăng dường như cô đang có gì đó bức bối thì phải. Chỉ cần vươn một
tay ra dùng một chút sức đã kéo Diệu Anh ngã ngay chỗ Hải Đăng đang nằm. Cô giãy giụa định đứng lên nhưng đâu có dễ thế, có lẽ Diệu Anh đã quên
mất, đối phương là Hải Đăng. Cậu vòng tay siết chặt eo cô, vùi mặt vào
lưng Diệu Anh, thì thào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!