Là Hải Đăng !
Diệu Anh nghe xong mấy chữ chắc chắn đó từ Quỳnh Giao chết điếng
người . Chẳng phải hai người họ vừa mới quen biết nhau mấy tiếng thôi
sao ? Làm gì tình cảm nảy sinh nhanh đến vậy ?
– Mày chắc chứ ?
– Chắc , rất chắc chắn .
Ặc ! Quỳnh Giao , nó là đang không hiểu ý tứ trong câu nói của Diệu Anh sao ?
– Ý tao à … ừm là … hai người mới quen không được lâu . Sao mày có thể nói thích dễ dàng vậy ?
– Tình yêu thì quan trọng gì thời gian hả mày ? Vả lại tao bị trúng mũi tên tình
yêu từ lần đầu nhìn thấy cậu ấy rồi ! – Quỳnh Giao mắt sáng như đèn pha , trong đầu liên tục tưởng tượng cái gì đó .
Diệu Anh phải nói là khổ sở vô cùng . Cô biết rõ cái tên Hải Đăng đó
mà , có gì tốt lành chứ ! Không được , nhất định cô phải ngăn cản Quỳnh
Giao lại ngay .
Nhưng … ngăn cản bằng cách nào Diệu Anh chưa nghĩ ra , thôi để từ từ
xem xét tình hình đã . Chắc gì … chắc gì Hải Đăng đã thích Quỳnh Giao !?
Mãi suy nghĩ Diệu Anh không biết điện thoại reo nãy giờ , đến khi Quỳnh Giao vừa lay người Diệu Anh vừa hét bên tai :
– DIỆU ANH , MÀY CÓ ĐIỆN THOẠI KÌA ! LÀM GÌ MẤT HỒN VẬY HẢ !?
Ôi ! Là cái tiếng hét này ! Là cái tiếng hét chói tai mà cô cực ghét , nghe cứ như đấm vào tai vậy .
Diệu Anh ậm ừ rồi móc điện thoại ra . Nghĩ Tào tháo , Tào tháo tới liền .
– Alo , Hải Đăng !
Y như rằng Diệu Anh vừa nói xong Quỳnh Giao bên cạnh đã sốt sắng nghe ké điện thoại .
– Anh , cậu về tới nhà chưa ?
– À ừ … mà có chuyện gì sao ?
– Tôi quên ghi homework môn Anh rồi , cậu về xem giúp rồi điện thoại báo tôi biết nhé !
– À , thế hả ? Được , tôi biết rồi , lát tôi sẽ điện thoại lại cho cậu sau .
– Okay , mau về sớm đi .
Diệu Anh dập máy nhìn sang đã thấy Quỳnh Giao tiu nghỉu , liền thắc mắc hỏi :
– Mày sao vậy , Quỳ …
Chưa kịp nói xong Quỳnh Giao đã cắt ngang mất .
– Tao cứ tưởng Hải Đăng có gì quan trọng nói . Cậu ấy còn không đề cập gì đến tao luôn .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!