Tầng cao nhất của khách sạn này là tầng 30. Nơi thuận lợi nhất để
xem pháo hoa. Hải Đăng nắm chặt cổ tay Diệu Anh, cứ ngỡ một giây buông
lỏng cậu cũng có thể vụt mất cô. Mắt đảo qua ngó lại tìm số phòng.
Đây rồi, phòng 342.
Hải Đăng tra chìa khóa , mở cửa bước vào, bên trong tối om. Định lần mò tìm công tắc đèn đã thấy người phía sau bấu víu vạt áo mình, rất
chặt.
– Cậu bị gì vậy, Anh ?
– T … tôi bị chứng Nyctophobia. Cậu mau bật đèn lên đi.
Diệu Anh ôm chặt cánh tay Hải Đăng, một chút cũng không dám tách rời.
Đến khi cả căn phòng sáng trưng lên Diệu Anh mới dè dặt buông tay Hải Đăng, thở phào.
– Nyctophobia ? Chứng sợ bóng tối à ?
Hải Đăng ấn người Diệu Anh xuống sofa, rót cốc nước đưa cho cô. Diệu Anh không trả lời, chỉ gật đầu nhận lấy ly nước. Cậu cũng chẳng hỏi lý
do mắc chứng đó, thuận tay xoa đầu cô rồi nói.
– Còn tầm 10 phút nữa mới bắn pháo hoa. Đợi một chút.
– Không sao.
Hải Đăng nhìn qua phía tủ bếp, lại liếc mắt qua Diệu Anh. Hành động
đó cứ lặp đi lặp lại nhiều lần khiến Diệu Anh cũng để tâm, khi quay sang nhìn thử cô mới hiểu ra vấn đề. Ở hướng kia là cả một dàn rượu đủ thể
loại, nhẹ nặng gì cũng có.
– Cậu muốn thì uống đi.
– Cậu uống không ?
Ngồi xuống cạnh Diệu Anh, Hải Đăng cười cợt lấy lòng. Những loại
rượu ở khách sạn này cũng không quá mắc, vị cũng không tệ lắm đối với
Hải Đăng, trước đây chỉ có một lần cậu uống rượu ở đây do đi chơi cùng
đám bạn, sau này vẫn chưa có dịp uống nữa.
– Tôi không uống rượu.
Hải Đăng chần chừ một lúc, sau đó cũng đến tủ bếp lấy một chai rượu và hai cái ly, đem đến bàn.
– Tôi để đây. Nếu cậu muốn hãy uống.
Diệu Anh gật đầu, ngả người ra ghế, tiện tay cầm cuốn tạp chí rồi
đọc. Không khí tự nhiên lại trở nên yên ắng, chẳng ai nói với ai câu gì. Ngột ngạt quá Hải Đăng cũng không chịu nổi, giật luôn cuốn tạp chí trên tay Diệu Anh, hỏi bừa.
– Cậu cao mét mấy vậy ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!