CHAP 36
Một người ? Cô ấy ?
– Là con gái à ?
Diệu Anh hỏi , chẳng hiểu sao cổ họng cô nghẹn lại , khó lắm mới nặn ra được câu hỏi tự nhiên đến thế .
– Ừ .
Hải Đăng đưa cho cô hộp sữa đã chu đáo cắm sẵn ống hút , nhìn cô
cười . Rõ ràng cậu thấy Diệu Anh đáp lại mình bằng một nụ cười tươi
chẳng kém , thế mà , khi nhìn vào mắt cô , lại thấy sự buồn bã rõ nét .
– Có tâm sự à ?
Cậu hỏi .
– Không có .
Cô đáp .
– Tôi thấy rõ là cậu có gì đó không vui . Không chia sẻ được sao ?
– Cậu nhìn nhầm rồi .
– Diệu Anh , cậu đã từng nghe ai nói " Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn " chưa ? Cậu buồn hay vui , tất cả đều biểu hiện ở ánh mắt , nhưng phải
có sự tinh ý mới thấy được . Và cậu biết đấy , sự tinh ý tôi có thừa .
Tôi có thể rằng cậu đang có tâm sự khó nói !
Diệu Anh lại cười , nhưng cô không hiểu sao mình lại bật cười như thế .
– Hải Đăng , vậy tôi hỏi cậu . Tại sao khi nhìn vào mắt cậu tôi lại chẳng thấy được gì ?
– Một là khả năng che giấu cảm xúc của tôi quá tốt . Hai là khả năng
quan sát của cậu quá kém . Đối với cậu thì chắc là trường hợp hai rồi !
Hải Đăng nhếch môi , cười khinh . Hầy , thật là tức chết mà !!! Nếu
không phải ở đây có quá nhiều fan hâm mộ của tên chó chết này thì Diệu
Anh đã nhảy tới bóp cổ Hải Đăng thừa sống thiếu chết rồi .
– Cậu xem thường tôi quá rồi đấy ! – Diệu Anh kéo ghế lại gần , nhổm người lên mắt đối mắt với Hải Đăng – Nói xem , cậu đang vui chứ gì ?
– Hm … cứ xem là cậu may mắn nói đúng đi .
Hải Đăng nhún vai , thật là cô đã đúng rồi đấy . Cậu vui vì … không
biết Diệu Anh có để ý không , nhưng mà tư thế của hai người bây giờ ,
thật sự rất gần , rất ám muội . Thậm chí Hải Đăng có thể cảm nhận rõ mồn một hơi thở đều đặn của Diệu Anh .
– Diệu Anh , mau ngồi lại đi . Nếu còn chậm trễ cậu nhất định sẽ chửi tôi cho xem .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!