Chương 35: (Vô Đề)

Cứ ngỡ Diệu Anh ăn xong no nê cả bốn người sẽ cùng nhau đi chơi , như vậy có lẽ cậu sẽ hào hứng hơn với buổi hẹn này .

Mà nào ngờ ,

Diệu Anh đặt tờ polime màu xanh lá lên bàn , kèm theo câu nói : "

100 , phần tôi và Sarah , nếu thiếu mai lên trường tôi sẽ đưa nốt số

tiền còn lại . "

Nói xong liền bỏ đi với suy nghĩ muôn thưở không đổi " Để lại không

gian riêng tư cho người ta " . Hm … vả lại Diệu Anh còn nhiều nơi muốn

đi với Sarah , không thể để phí thời gian ở nơi chết tiệt đó được !

Thật lòng ý , Diệu Anh ghét Hải Đăng bao nhiêu lại quý Sarah bấy nhiêu . Người đâu mà dễ mến quá trời !!!

– Diệu Anh , cậu ghét Hải Đăng đến thế à ?

Ý ! Sao Sarah biết cô đang nghĩ gì ? Không lẽ Sarah đọc được suy nghĩ của Diệu Anh à ?

– Cậu nói gì thế ? Cậu biết tôi đang nghĩ gì à ? – Diệu Anh há hốc mồm ngạc nhiên .

– Đùa chứ ! Tôi có phải thánh đâu . Nhìn xem , cử chỉ của cậu kìa ,

phơi bày ra trước mắt thế ai không biết . Cậu , Diệu Anh , rất rất ghét

Hải Đăng !!!

Diệu Anh gật gù , xem ra Sarah tinh ý đấy .

– Perfect ! You"re right !

– Give me a reason .

– Simply I hate him . – Diệu Anh nhún vai , xong lại bảo – Thôi nào , sao hai chúng ta đi chung lại nhắc về Hải Đăng cơ chứ ? Chẳng phải có

rất nhiều chuyện để tâm sự sao .

Sarah nghĩ cũng phải , bao năm không gặp , cô thật sự , thật sự có rất nhiều chuyện để kể cho Diệu Anh nghe .

Bọn họ kể với nhau rất nhiều thứ , trên trời dưới đất đều đem ra nói . Sarah có kể về một cô bạn gái rất thân lúc nhỏ , người đó Hải Đăng

cũng biết . Chỉ tiếc rằng bây giờ bạn gái đó quên mất Sarah và Hải Đăng

rồi .

Kì nhỉ ! Theo lời Sarah nói thì giữa cả ba có nhiều kí ức đẹp lắm mà . Sao nỡ quên được ?

Hai đứa con gái lượn lờ khắp các khu phố , ăn nhiều đến nỗi bụng no căng , chỉ muốn về nhà ngủ một giấc cho sướng .

Diệu Anh đưa Sarah về căn hộ thì cũng thong thả về nhà mình .

Hm … ? Hình như có ai đang đứng trước nhà thì phải ? Diệu Anh không

thấy rõ mặt lắm , tại người đó xoay mặt vào trong nhà mà . Trời lạnh như vậy , Diệu Anh còn phải khoác thêm áo lông ở ngoài , mà người đó chỉ có duy nhất cái áo thun trên người , chắc lạnh lắm !

– Ai vậy ? – Diệu Anh đến gần , ngờ vực hỏi .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!