Diệu Anh mơ màng tỉnh dậy , đầu vẫn ong ong chẳng thể định hình được
là mình đang ở đâu , má trái lại truyền đến cảm giác nhức nhối , ê ẩm vô cùng .
Đây là đâu vậy ? Sao Diệu Anh lại ở đây ?
– Tỉnh rồi à ?
Hải Đăng từ bên ngoài bưng tô cháo khói còn nghi ngút vào , giọng ăn năn ghê gớm lắm .
– Ừ . Ở đâu vậy ?
– Không nhớ à ? Nhà tôi .
Diệu Anh định chống tay ngồi dậy , mà chẳng đủ sức . Sao vậy nhỉ , sao tự nhiên cô lại yếu như cọng bún thế này ?
Hải Đăng đỡ Diệu Anh ngồi dậy , tự nhiên lại thấy tội . Sức khỏe đã
tốt gì đâu , lại thêm như thế này nữa , không kiệt sức mới lạ đấy chứ .
– Ăn cháo nhé !?
– Không , tôi ghét cháo lắm . Với cả có bị bệnh gì đâu ?
– Sức khỏe cậu như bây giờ ăn gì tốt hơn cháo chứ ?
Diệu Anh cứng đầu cứng cổ không chịu ăn , cứ muỗng cháo nào tới miệng liền ngậm cứng miệng lại có ăn được muỗng nào đâu ?
Hải Đăng đến phát mệt với cái tính cứng đầu đó . Đành giả vờ tiếc công tiếc của .
– Haizzz , tiếc thật mà ! Khổ cho cái thằng con trai phải lăn vào
trong bếp cả tiếng đồng hồ mới được tô cháo thịt bằm ngon như vậy . Thế
mà có người lại không chịu ăn , phụ lòng tôi quá !
– …
– Bây giờ không ai ăn đành đổ bỏ à ?
Vừa nói Hải Đăng vừa nhìn Diệu Anh , tiếc lên tiếc xuống .
– Thôi được rồi để tôi ăn !
Diệu Anh bất đắc dĩ gật đầu , nhìn ngon như vậy đổ cũng tiếc .
Từng muỗng từng muỗng cháo được đưa đến miệng Diệu Anh đều ăn ngon
lành . Chỉ tiếc rằng mỗi lần nói chuyện đều phải nhăn mặt , má trái cô
đau lắm . Hải Đăng bảo cô đừng nói nhiều , mà Diệu Anh ức , cô phải kể , kể hết cho cậu nghe . Chẳng hiểu sao mấy chuyện nhục nhã đó cô thề
không bao giờ kể cho ai mà trước mặt con người này , Diệu Anh lại muốn
xả hết những uất ức đó ra ?
Hải Đăng cho Diệu Anh uống thuốc xong thì ra ngoài , nhìn bộ dạng cô như vậy chắc cần phải nghỉ ngơi dài dài .
– Sao rồi , có biết là ai không ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!