Diệu Anh thất thểu đi trên đường . Sau khi thảo luận , dù không muốn
nhưng cô phải tham gia cuộc thi " Tài năng trẻ " … cùng với Hải Đăng .
Sao từ ngày gặp cậu ta , cô đều gặp chuyện xui vậy nhỉ ? Không lẽ …
– Này ! – Từ đằng sau ai đó vỗ tay lên vai Diệu Anh , cắt đứt mạch suy nghĩ .
Diệu Anh bực bội quay lại :
– Này cái gì hả ? Tôi có tên đàng hoàng đấy !
– A , thế hả ? – Vậy mà tên trước mặt cứ nhe nhởn trêu ngươi , nhăn răng ra mà cười .
Diệu Anh giận run người , thật muốn đấm cho Hải Đăng sái quai hàm mà !!!
– Anh !
Hở !? Sao cậu ta cứ gọi cô là Anh vậy nhỉ ? Gọi Diệu Anh có gì không được ?
– Sao ?
– Đằng nào chúng ta cũng " được " cả lớp tin tưởng chọn đi thi " Tài năng trẻ " . Không thể làm mọi người thất vọng !!!
Diệu Anh nhìn thái độ của cậu gật gù đồng ý .
– Phải phải !
– Vậy chúng ta sẽ tập luyện nhé !
– Hả ? Tập luyện ? – Cô đơ người , mắt mở to ngạc nhiên hỏi lại .
– Không tập sao thi ?
– Cũng là phong trào mà . Cứ đến đó thi rồi về thôi !
– Thế không được , mất mặt 11 Anh A lắm !
Sau một hồi suy nghĩ , cũng đúng , cô hỏi :
– Nhưng tập cái gì ?
– Hm , chưa biết !
Diệu Anh suýt sặc với câu trả lời chẳng đâu vào đâu của kẻ trước mặt .
– Vậy mà cứ ra vẻ … !
– Thôi được , để tôi suy nghĩ . Sáng mai cậu đến nhà tôi rồi quyết định .
– Nhà cậu ? Là ở xó xỉnh nào vậy ?
Đột nhiên Hải Đăng đưa tay kí đầu Diệu Anh , mặt đen như đít nồi .
– Úi !!! Cậu điên hả ? Sao đánh tôi chứ ?
– Cậu nhắc lại xem ? Dám nói nhà tôi ở xó xỉnh hả ?
Diệu Anh vừa xoa đầu vừa làu bàu :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!