" – Hoàn thành thật tốt công việc vào , các người sẽ có nốt số tiền còn lại .
– Cô gái à , tiền ít như vậy có đủ không ?
– Tôi là học sinh ! Các người đừng đòi hỏi quá đáng .
– Được được , tụi tôi đùa thôi ! Tụi tôi sẽ làm tốt công việc lớn lao này .
Cô gái đó , cười nửa miệng quay lưng bỏ đi , trong lòng hi vọng việc này sẽ thành công . "
~~~~~
Diệu Anh thư thái tản bộ dọc công viên , dạo này cô nhọc thật đấy .
Học đội tuyển bù đầu để thi quận , có được một ngày rảnh rỗi như vậy
thật hiếm có .
Vô tình lại thấy tụi nhỏ tầm 4 , 5 tuổi chơi cầu trượt , xích đu đủ thứ . Lại nhớ về cái thời tuổi thơ đáng nhớ kia , vui biết mấy .
Bất chợt đầu Diệu Anh lại đau , dạo này chẳng phải đỡ rồi sao ? Bây giờ lại bắt đầu nhói lại là thế nào ?
– Hey !
Hải Đăng tự dưng ở đâu lại nhảy ra , hại Diệu Anh thót tim chết mất .
– Cậu định hù tôi đứng tim chết à ?
Diệu Anh lắc lắc đầu xua đi cơn đau , vờ đùa cợt như không có gì .
Mà không , Hải Đăng tinh lắm ! Nhìn qua là biết Diệu Anh có vấn đề rồi .
– Bị gì ?
– Có bị gì đâu .
Hải Đăng không tin đến gần , sờ trán cô , không sốt , mặt cũng không
đỏ . Vậy rốt cuộc là mắc chứng gì mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt thế kia ?
– Điêu toa ! Nói xem , bị cái quái gì rồi ?
Hải Đăng nắm tay Diệu Anh hướng thẳng nhà cậu mà kéo đi một mạch .
Cái tính bướng đó không đổi mà , hỏi gì cũng không , đau gì cũng chịu ,
nói ra tí chết ai à ?
Chẳng hiểu vì lí gì mà Hải Đăng lại cứ khẩn trương , về tới nhà cũng
kéo Diệu Anh một mạch vào phòng , không kịp để cô xỏ đôi dép vào chân
nữa .
Đẩy cả đống thuốc đến trước mặt Diệu Anh , Hải Đăng còn chu đáo rót thêm cốc nước để trên bàn .
– Bị gì thì uống đi , đầy đủ đấy .
Dồi ôi , thuốc gì lắm thế không biết ? Đau đầu , sổ mũi , đau họng , đau bụng … có cả nhé ! Cứ như tiệm thuốc tây ý .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!