Diệu Anh bây giờ chẳng còn sức đâu mà phân bua cả , nhẹ hất tay Hải
Đăng . Mà cậu nghĩ cô chỉ muốn trốn tránh nên càng nắm chặt hơn , dường
như muốn bóp nát tay cô vậy . Cổ tay đỏ ửng cả lên mà Diệu Anh vẫn chẳng nói gì , cô không hề giải thích , cũng chẳng hề ngăn cản .
Cậu thua rồi ! Thực sự thua thảm hại ! Dù cố gắng đến đâu , tỏ vẻ
mình tàn nhẫn , lạnh lùng đến đâu , vẫn là không nỡ làm người con gái
này đau .
Dù biết người con gái này chẳng xem cậu ra gì , toàn gây ra những việc xấu xa , độc ác .
Buông tay Diệu Anh ra , một lần nữa Hải Đăng quay lưng bỏ đi , bỏ cô ở đó , một mình …
Khoảng khắc Hải Đăng quay lưng , ánh mắt khinh khi , xem thường đó ,
Diệu Anh thấy rõ . Nhưng chẳng hiểu sao , cô lại chẳng muốn làm gì .
Diệu Anh sỉ diện , tự trọng cao , trước giờ là vậy , sao lần này cô
không biện minh ? Cô không nói rằng bản thân hoàn toàn trong sạch ?
Bản thân cô cũng chẳng biết mình bị gì nữa !
Trong vô thức cả cơ thể nhẹ bỗng , Diệu Anh chẳng nghĩ được gì ,
chẳng làm được gì ngoại trừ ôm cái bụng đang quặn thắt đau đớn , ngã
xuống , ngất lịm đi …
~~~~~
Hải Đăng chán nản vào phòng y tế , lại thấy Minh Trang giở trò " bánh bèo " ra , thật là phát ngấy !
Dù Hải Đăng đang bênh cho người bị thiệt là Minh Trang nhưng cái thái độ dựa dẫm đó thật chẳng ra làm sao .
– Anh Đăng , anh sao vậy ?
– Không sao .
Hải Đăng kéo ghế ngồi cạnh giường trả lời lấy lệ .
– Em có đau chỗ nào không ?
– Ổn mà , trầy một tí cô đã giúp em băng lại rồi .
Cô Lam kéo cửa đi vào , cầm theo vỉ thuốc sẵn gặp Hải Đăng liền nhờ vả .
– Ủa Đăng , em cũng ở đây à ?
– Dạ , em thăm Minh Trang .
Hải Đăng đứng dậy chào cô , lễ phép đáp .
– Ừ , em giúp cô đưa cái này cho Diệu Anh nhé .
Hải Đăng ngạc nhiên nhìn vỉ thuốc cô đưa , hỏi liền :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!