Cái tên Hải Đăng này tánh đúng là quái gở mà !
Mới sáng còn cười đùa vui vẻ với Diệu Anh , bây giờ mặt lại hầm hập chẳng thèm liếc nhìn cô một cái .
– Hey , làm bài không tốt hả ?
Diệu Anh chạy nhanh lên phía trước ngáng đường Hải Đăng đi . Khổ nổi chân ngắn thua thiệt người ta là thế đấy !
Đã vậy rồi mà Hải Đăng còn lách người sang một bên , bỏ mặc Diệu Anh ở đó mà đi thẳng .
Chết tiệt ! Diệu Anh đây mặc xác , đếch quan tâm nữa !!!
Hải Đăng ở phía trước đi mãi mà chẳng thấy ai kia chạy theo nữa . Lại nghi hoặc ngoái lại đằng sau nhìn .
Chẳng thấy ai cả ! Ban đầu hơi tưng tức thôi , càng về sau lại tức muốn trào máu họng cả lên .
Bỏ mặc Hải Đăng như vậy mà theo trai , thật quá đáng !
~~~~~
Diệu Anh ngồi trong căn tin với cậu bạn chung đội tuyển . Nghĩ thì phải tập trung làm bài , mà đầu óc nó cứ để đâu đâu .
Vì lẽ gì khi nhìn bóng dáng lạnh lùng của người ta , lại cảm thấy hụt hẫng ?
Vì lẽ gì khi người ta lơ đi sự có mặt của cô , lại thấy cái gì đó nhói trong lòng ?
Chợt thấy thân ảnh quen thuộc nãy giờ cứ vấn vương trong đầu Diệu Anh kéo ghế ngồi xuống bàn bên cạnh cô , theo đó là một bạn nữ , phải nói
là rất xinh nhé !
Hình như là hoa khôi năm nay của khối 10 ý ! Minh Trang 10 Văn A2 .
Chẳng hiểu sao tiếng trò chuyện của hai người bàn bên lại át luôn tiếng trao đổi bài của Diệu Anh và bạn học .
Đành bảo bạn hôm khác rồi học chung , viện cớ Diệu Anh giờ đang mệt . Bạn tưởng thật cũng gật đầu , nhắc cô giữ gìn sức khỏe rồi về .
Diệu Anh ngồi một mình ở bàn , đầu gối lên vở , tay mân mê lon nước cậu bạn vừa mua .
– Anh Đăng giỏi thật đấy ! Môn nào học cũng tốt .
– Cũng bình thường thôi , em đừng tâng bốc anh như vậy !
Gớm , anh em ngọt xớt ấy nhỉ ! Diệu Anh bĩu môi khinh thường , nhấp một ngụm nước .
– Không , em nói thật lòng đấy chứ .
– Giỏi như em nói nhưng vẫn thua một người đấy em ạ …
– Ai vậy anh ? Người đó có thể hơn anh sao ?
– Em nói như anh giỏi lắm ấy , cô gái đó hơn hẳn anh .
Minh Trang nghe Hải Đăng nói " cô gái " liền cảm thấy không vui . Rốt cuộc người đó là ai ?
Diệu Anh ở bàn bên tự cảm thấy mình thật nhiều chuyện , liền ôm tập vở rời khỏi đó .
Một lần ngoái đầu lại , một ánh nhìn đến Hải Đăng cũng chẳng có .
Hải Đăng cảm thấy Diệu Anh có gì đó không ổn thì phải , liền xin lỗi Minh Trang rồi chạy ra khỏi căn tin .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!