Diệu Anh chậm chạp vịn tường đi ra ngoài , tay cứ ôm bụng suýt xoa . Cái đời con gái nó thật là khổ mà !
Mỗi tháng thì lại có gần một tuần bụng đau quằn quại , cái thời điểm này gặp ai khó chịu thật rất muốn chửi bậy nha !
Chẳng hạn như cái tên đáng chết lúc nãy kìa , thiếu chút nữa Diệu Anh đã xách đôi dép lên ném vào bản mặt nhiều chuyện đó rồi .
Diệu Anh dọn dẹp tất thảy đồ trên giường mà chẳng hề biết rằng , có
người đã nhìn thấy chúng , đầu óc bây giờ cứ lâng lâng thế nào …
Hải Đăng sau khi rời xa Diệu Anh lúc nhỏ đã chuyển đến học ở một
trường quốc tế . Ở đó , cậu được học rất nhiều , bao gồm cả … giáo dục
giới tính …
Cho dù đã học rồi đấy , mà mặt mày nó cứ đỏ lựng lên . Cũng khổ , người ta cũng mới lớn , mới thấy lần đầu , xấu hổ bắt chết !
Mà đúng cái lúc ấy , con nhỏ Diệu Anh không không lại đi xuống , hại
cậu nhìn thôi cũng không dám nhìn . Bèn nhanh tay cầm điều khiển trên
bàn , bật tivi to ơi là to !
Diệu Anh hai tay bịt chặt tai , định giơ chân đá một phát vào cái tên đáng chết đó , mà sực nhớ lại , khoảng thời gian này phải thật thuỳ mị , nết na . Không được bạo lực !!!
Cố gắng nín nhịn lắm nhé , Diệu Anh mới thốt ra câu dịu dàng ơi là dịu dàng luôn :
– Bạn Đăng này , đây là nhà tớ nhé ! Là tivi của tớ nhé ! Cậu sang
nhà tớ ăn chực rồi còn quậy phá nữa à ? Âm lượng to như vậy , chẳng lẽ
tai cậu điếc nặng đến thế sao ? Hay tai lâu ngày chưa ngoáy , đóng cả
cục trong đó rồi ? Hỏng cả ti vi nhà tớ cậu ạ !
Cái giọng nói thì nhẹ nhàng thiết tha vậy đấy , mà từng chữ trong đó , nghe như muốn ăn tươi nuốt sống Hải Đăng vậy ! Không hiểu tại sao cậu
bất giác rùng mình , con gái trong thời kì nó khó chịu thế à ? Kinh thật !
– Hahaa … làm gì nóng thế ? Tôi tắt tivi là được chứ gì !
Hừm … tên này hôm nay cũng nghe lời ra phết ? Có phải đói quá nên đâm ra hâm dở không nhỉ ?
– Nghĩ gì thế ? Ăn sáng thôi , đói quá !
Hải Đăng đứng dậy choàng vai Diệu Anh kéo đi , miệng cười rộng đến mang tai .
Cũng chỉ là choàng vai nhau thôi mà , bạn bè ai cũng thế cả . Vậy mà
cớ sao tim Diệu Anh đập mạnh liên hồi , bất chấp cả nhịp điệu vốn có ?
Cớ sao bên cạnh người ta lại chẳng muốn rời , cái mùi hương đó quấn quýt quanh cánh mũi ?
Hải Đăng thấy Diệu Anh cứ ngẩn tò te ra , chẳng hiểu đang nghĩ cái
quái gì trong đầu nữa . Theo bản năng quan tâm ai đó , cậu đẩy dĩa ốp la Quỳnh Giao vừa mang cho mình sang Diệu Anh .
– Ăn đi ! Ngẩn ngơ cái gì thế kia ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!