CHAP 22
Diệu Anh cả người nóng ran . Cũng tại ai kia thôi , chải tóc giúp cô
thôi mà cũng nhẹ nhàng , từ tốn nữa . Khẽ khàng vuốt tóc đã đành , lại
còn cái hơi thở nóng hổi kia cứ phả lên đỉnh đầu . Hại Diệu Anh đau tim
đến chết mất !
– Kh … không phiền cậu ! Tôi tự chải tóc cho mình được .
Diệu Anh giật lấy lược từ Hải Đăng rồi vụt chạy vào phòng tắm . Cô
điên rồi , điên mất rồi ! Chỉ là giúp đỡ nhau thôi mà , chỉ là người đó
tốt bụng chải tóc giúp cô thôi mà … !
Cớ sao tim chẳng chịu nghe lời , đập mạnh đến mức muốn vỡ tung ?
Cớ sao đầu óc cứ vấn vương mùi hương đó ?
Cớ sao cả người lại nóng ran như trong lò sưởi vậy ?
Đầu Diệu Anh , lại nhức nhối vô cùng . Cái gì đó , hiện lên … Lại chính là cậu bé đó !
Hải Đăng bên ngoài thoải mái nằm lên giường , gối này , mền này , cả
giường này , cũng đều là mùi oải hương quen thuộc đó , nghĩ hồi có kẻ
lại cười tủm tỉm .
Chợt nhớ về một ngày xa xôi … "
- Con gái gì mà vụng thối vụng nát ! Chải tóc của mình cũng không xong .
– … Khó quá chừng !
– Nhìn mà học theo này ! "
Nhớ lại cái ngày đó cậu nóng tính biết bao nhiêu , mà cái người con
gái đó lại đáng yêu vô cùng , nhẹ nhàng , nữ tính lắm chứ lị ! Duy chỉ
có một điều vụng về quá cỡ !
Mỗi lần thấy cô chật vật với cái lược , đầu tóc thì rối bù lên . Hải
Đăng lại âm thầm trách phận , mình sau này khổ rồi ! Rồi lại có đứa con
trai chạy về hỏi mẹ :
" Mẹ ơi , bày con buộc tóc cho con gái với ! "
Hỏi xem , có đứa con trai nào biết buộc tóc cho con gái như cậu chưa ?
Mỗi lần thấy cô tóc dài mà chẳng buột lên , trời lại nóng như lửa đốt . Có thằng nhóc lôi bịch dây chun đủ màu nhờ mẹ mua ra , chu đáo mà
buộc tóc cho người ta . Mẹ dạy cậu đủ kiểu nhé , nào là buộc tóc đuôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!