– Diệu Anh , giúp tôi lần này !
– …
– Diệu Anh , xem như tôi năn nỉ cậu , giúp tôi đi !
– …
– Năn nỉ đấy , giúp tôi nhé ! Cậu muốn gì cũng được !!!
– Ừ …
Cả một vài tuần sau đó , trường chuyên Hà Nội – Amsterdam rộn rạo tin sốt dẻo , hót hòn họt luôn nhé !
Khắp các forum , confession của trường học sinh , giáo viên gì đều bàn luận .
Sở dĩ như vậy cũng do Diệu Anh chuyên Anh A1 và Mạnh Hoàng chuyên
Toán A1 công khai hẹn hò với nhau . Đấy , không hót mới lạ ấy chứ lị !
Kẻ tiếc nuối , người ủng hộ . Bàn luận sôi nổi , đủ các thể loại .
Các thầy cô thấy hai học trò cưng của mình như vậy cũng ủng hộ lắm chứ . Toàn con cưng , giỏi như vậy lại một cặp còn gì bằng …
Chỉ tiếc rằng trong đám người nhao nhao bàn luận đó , lại có một
người . Ngày đêm đứng ngồi không yên , trong lòng như có ngọn lửa , nóng hừng hực . Luôn nhìn Diệu Anh với con mắt tức tối . Sau bao lâu cậu
không thể để Diệu Anh bị một tên lạ nào đó cướp mất ! Khốn khiếp ! Dám
hớt tay trên của cậu !
– Nói đi ! Tại sao lại vậy ? Yêu nhau ? CẬU ĐANG LÀM CÁI TRÒ QUÁI GÌ THẾ HẢ ???
Hải Đăng kích động nắm chặt vai Diệu Anh , đẩy cô vào tường . Cả
người bị va chạm mạnh , từng cơn đau nhói truyền đến . Diệu Anh nhăn mặt :
– Tên đáng ghét ! Tôi mới là người phải hỏi cậu câu đó ? Tôi làm gì cậu mà lại nổi nóng với tôi ? Nóng quá hoá điên à ?
– Nóng đến mấy cũng không làm tôi điên bằng cậu đâu , Vũ Hoàng Diệu Anh !!!
Chết , Diệu Anh làm gì sai à ? Bình thường tên này gọi cô dễ nghe lắm mà ? Toàn " Anh " với " Diệu Anh " thôi , cớ sao hôm nay lại gọi cả họ
lẫn tên ?
– Buông tôi ra . Có gì từ từ nói !
– Không được , nói cho rõ . Cậu và tên Mạnh Hoàng đó , là thế nào ?
– Thì như cậu thấy , chúng tôi yêu nhau .
Lời Diệu Anh vừa nói ra , bình thản đến lạ kì . Hải Đăng đầu như nổ tung , cô vừa nói cái gì ?
Yêu nhau ?
Cô nói từ đó dễ như vậy sao ?
Cái miệng đó , nói ra câu nào đều vô cùng nhẫn tâm . Lúc này cậu chỉ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!