Hôm nay ngày 8/3 chúc các bạn nữ đọc truyện của au luôn luôn vui vẻ , học càng giỏi , ngày thêm xinh nhé :>>> !
~~~~~
Sáng sớm ngày cuối tuần , Quỳnh Giao định bụng dậy tập thể dục với cả mua luôn đồ ăn sáng cho cô và Diệu Anh .
Điều không ngờ đến là khi vừa mở cửa đã thấy Hải Đăng đứng trước từ
đó với hai bịch đồ ăn nóng hổi , chẳng biết cậu tới đây bao giờ .
– Cậu đến sớm thế ?
Cố nặn ra một nụ cười , dù tâm can Quỳnh Giao biết rõ Hải Đăng chẳng phải đến đây vì cô .
– Ừ , tôi vào nhé ?
Chỉ gật đầu . Quỳnh Giao bây giờ không biết nói gì nữa .
Hải Đăng tự nhiên đi vào như nhà của mình , đặt thức ăn xuống bàn rồi lên thẳng lầu trên .
Quỳnh Giao theo sau ánh mắt tức tối nhìn lên phía phòng Diệu Anh , là Hải Đăng muốn đánh thức Diệu Anh dậy đây mà . Đã vậy cô không đi đâu
nữa , ở đây làm kì đà cản mũi .
Quỳnh Giao với tay lấy điều khiển tivi , bật thật to , suýt max volume .
Bởi cô biết , bạn thân mình khá nhạy cảm trong giấc ngủ . Chắc hẳn Diệu Anh sẽ dậy ngay thôi .
Nhưng Quỳnh Giao không biết rằng , trước lúc đó Hải Đăng đã nghe được Diệu Anh nói mớ , tuy mới thoáng qua có thể thấy là một câu nói nhảm
nhí , nhưng lại làm tâm trạng Hải Đăng hỗn loạn :
– Tôi nhớ cậu lắm … cậu là ai ?
Ngay sau đó , đúng lúc Hải Đăng có lắm chiêu trò định đánh thức con
lợn kia dậy . Thì Diệu Anh đã tỉnh dậy , mắt nhắm mắt mở bước xuống
giường , vào thẳng WC làm vệ sinh cá nhân .
Một phút hụt hẫng , Hải Đăng chán nản đến bên giường ngồi . Nhìn quanh quất trong phòng , là tranh vẽ ?
Diệu Anh vẽ ai vậy ? Những nét vẽ đó , chẳng rõ là ai , chỉ biết trong đó là một cậu con trai .
– Ai vậy ?
Hải Đăng hỏi ngay lúc Diệu Anh vừa bước ra .
– Gì ?
– Những bức tranh đó , cậu vẽ ai vậy ?
– Không biết .
Diệu Anh là trả lời thực lòng . Nhưng Hải Đăng lại không biết thế ,
khi nghe câu trả lời không thoả đáng đó , cậu cứ nghĩ là cô đùa , cố
tình che giấu .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!