Chương 17: (Vô Đề)

" Trước khi đọc truyện au nói tí nhé . Tem lần này là bạn @_Monaku_

đã giật từ lâu mà au quên mất , bỏ qua . Giờ bù cho bạn nhaa !!! Xin lỗi và cám ơn bạn đã ủng hộ cho au :>>> "

~~~~~

– Cậu muốn uống sữa gì ? Tôi mua .

– Tôi hết hứng uống sữa rồi .

Mặt tỉnh bơ , con nhỏ nào đó đáp .

– Thế muốn gì ?

– Cũng không biết nữa .

Hải Đăng mặt ngắn tũn .

Con nhỏ Diệu Anh này , trả lời thế là sao hả ? Dở dở ương ương … ấy

thế mà cái mặt đó … vẫn rất vênh … rất kiêu … và cũng chẳng hiểu sao ,

lại thấy đáng yêu quá chừng !

Vô thức bàn tay ai đó định đưa lên sờ má người kia . Mà người kia tinh quá , nhanh quá , né mất .

Bị người kia phát hiện , đành chữa ngượng .

– A … tại mặt cậu dính gì đó nên tôi phủi giúp .

– … Không mượn !

Nghe câu phũ phàng đó , ức nghẹn cả người . Xoay người định đi lên

lớp , lại thấy vạt áo bị giật giật . Quay lại người kia đúng là giật áo

mình , mặt rõ là " cún con " .

– Bảo là mua nước cho tôi mà ?

Hành động thì đáng yêu thế đấy , mà lời trong miệng vừa bay ra lập tức hình tượng sụp đỗ , lạnh như đá cục .

Không hiểu nổi sao trên đời lại có người nói chuyện với Hải Đăng bằng giọng như vậy được chứ nhỉ ?

– Vậy nói đi , muốn uống gì ? Ăn gì ?

– Hamburger , cam vắt .

Diệu Anh nói xong thong thả ngồi xuống ghế , vênh mặt rõ là kiêu nhé !

Dù có hơi tức đấy , nhưng vẫn đi mua nhé . Hải Đăng biết tỏng mà , con nhỏ này làm gì có ăn sáng !

Vừa hay Hải Đăng đem thức ăn đến thì Quỳnh Giao cũng xuống căn tin .

Diệu Anh vô tư ăn , chỉ hất mặt ám chỉ Quỳnh Giao ngồi xuống đối diện , tức là ngay bên cạnh chỗ Hải Đăng ngồi .

– Mày ăn gì không ?

Quỳnh Giao từ lúc bước vào căn tin đã thấy Hải Đăng mua thức ăn đem

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!