Trong cái giây phút ngắn ngủi ở trong vòng tay Hải Đăng đó , Diệu Anh dường như cảm thấy có một cái gì đó … rất thân thuộc .
"… – Sao cậu ít nói vậy ?
– …
– Nè ! Sao tớ nói mà cậu không trả lời thế ?
– Chuyện gì ? Phiền quá !
– Cậu ngồi một mình vậy không chán à ? Ra đây chơi với tớ đi !
…..
– Cậu vẽ ngôi nhà đẹp quá !
– Sau này tớ sẽ thiết kế căn nhà riêng cho tớ , vợ của tớ và cả các con của tụi tớ nữa .
– Tớ nữa , cho tớ căn nhà nữa .
– Vậy ở chung đi .
– Ở chung á ?
– Ừ , tớ và cậu sẽ sống chung một nhà .
– Hứa nhé ?
– Okay !
…..
– Xin lỗi …
– C … cậu đi đâu vậy ?
– Ba mẹ tớ phải đến nơi khác làm ăn , tớ cũng không thể ở đây nữa .
– Có nghĩa … cậu bỏ tớ à ?
– Làm gì có . Tớ sẽ quay về , và xây căn nhà cho chúng ta , Diệu Anh !
… "
Dòng kí ức đó hiện lên mờ mờ ảo ảo trong đầu Diệu Anh . Cô đau quá !
Đau đầu quá ! Cô chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt của cậu con trai đó .
Rốt cuộc … là cô đã quên cái gì ?
Trong lúc Diệu Anh đang miên man với dòng suy nghĩ Hải Đăng đã đưa cô lên bờ . Cũng vì cảm thấy cô có gì đó khác lạ , bình thường đương nhiên sẽ vùng vẫy , lần này lại yên tĩnh không phản ứng .
Hải Đăng đặt Diệu Anh lên thành hồ bơi , còn cậu vẫn ở dưới nước .
Vỗ nhẹ vài cái vào má cô :
– Sao thế , Anh ?
Diệu Anh như hoàn hồn , lắc lắc đầu , nhìn lại thì thấy Hải Đăng trước mặt .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!