– Diệu Anh , là cậu đang ghen, đúng chứ ?
Hơ … tên chết bầm này … ăn cái giống gì mà ảo tưởng thế không biết ?
Uống có một ly nước của cô thôi mà bây giờ …
– Haha … cậu điên hay khùng vậy ?
Diệu Anh lúc đầu là còn ngạc nhiên , mấy giây sau lại phá lên cười , tay còn chỉ chỉ lên trán Hải Đăng .
– Cái gì ?
Hải Đăng lúc đầu vẫn là chưa hiểu vấn đề , nhăn trán khó hiểu .
– Cậu ăn trúng cái bả thối gì mà nghĩ tôi ghen thế ?
– Vậy là không phải à ?
– Chứ gì nữa !
– Nhưng …
– Nhưng nhị cái gì ? Thật đúng là ảo tưởng !
Nói rồi Diệu Anh liếc mắt sang chỗ khác , nhân lúc Hải Đăng không để ý . Cô liền cắn mạnh lên cánh tay đang nắm chặt lấy vai mình rồi chạy mất .
Hải Đăng dù rất đau nhưng vẫn cố chịu đựng .
Xoa xoa cánh tay , nghĩ đi nghĩ lại . Dù sao Diệu Anh cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác gì . Chơi xỏ cậu hai lần như vậy thì chắc
chắn trong lòng cô cũng có chỗ cho cậu rồi .
Thôi thì đành tiếp tục sự nghiệp kèm học cho Mai Quỳnh Giao .
~~~~~
– Hải Đăng , cậu uống đi .
Quỳnh Giao đẩy ly cà phê về hướng Hải Đăng , kéo ghế ngồi xuống phía đối diện .
– Ừ . Sao hôm nay lại học ở đây ?
– À , tớ muốn thay đổi địa điểm tí thôi .
Hải Đăng cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện . Học ở quán cà phê ? Cũng không tồi .
– Hải Đăng , kia có phải là Diệu Anh không ? Còn người bên cạnh là … ?
Hải Đăng đang lật từng trang sách nhưng khi nghe đến tên Diệu Anh thì mọi hoạt động đều dừng lại . Vô thức ngẩng mặt hỏi :
– Đâu ?
Ở phía đối diện quán cà phê hai người đang ngồi , là đôi nam nữ đang sánh đôi cười nói vui vẻ .
Thật không thể lầm được , người con gái đó … là Diệu Anh !
Không biết Hải Đăng đang nghĩ gì mà đột ngột đứng dậy , khẩn trương bước về phía ai đó , bỏ lại Quỳnh Giao bơ vơ .
Quỳnh Giao chỉ còn cách chạy theo Hải Đăng , tùy cơ ứng biến .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!