Thật đáng ghét ! Hải Đăng rõ ràng là cố tình làm vậy.
Có phải là cậu ấy ghét Quỳnh Giao lắm không ?
Hôm nay Quỳnh Giao phải ở nhà một mình. Diệu Anh vì sắp đến buổi tổng duyệt văn nghệ nên phải sang nhà Hải Đăng luyện tập.
Thật là … hại Quỳnh Giao ở nhà bất an gần chết !
~~~~~
– 1 … 2 … Hộc hộc … Nghỉ tí…. Tôi mệt chết mất …
Diệu Anh ngồi bệt xuống sàn thở hồng hộc, tay lau mồ hôi đầm đìa.
Hải Đăng ném cái khăn và chai nước về phía cô bĩu môi :
– Cậu thật … mới tập có tí đã mệt thế rồi. Yếu yếu !
– Cậu chê cái gì chứ ? Do tôi ít vận động thôi.
– Đấy, cũng vì cái ít vận động đó mà cậu sắp thành lợn rồi ! Cố gắng tí nữa không cần đi, lăn cho khoẻ.
Hải Đăng bật cười chế giễu, mắt nhìn chằm chằm vào người Diệu Anh.
– C … cậu nhìn cái gì thế hả ?
Tội nghiệp cô gái nhỏ ! Hải Đăng nói thế là tin ngay .
Tuy Diệu Anh không phải kiểu con gái chăm chút bề ngoài nhưng cô vẫn
rất sợ mập. Cứ nghĩ tới viễn cảnh cô ú ơi là ú, không cần đi lăn thôi
cũng được … eo ôi, khiếp quá !
Diệu Anh lập tức đứng dậy. Nhìn một lượt từ đầu đến chân, ngẩng mặt lên hỏi Hải Đăng, vẻ mặt sầu thảm vô cùng :
– Mập lắm à ?
Hỏi ai không hỏi lại hỏi trúng tên chết bầm Hải Đăng kia. Cậu dĩ nhiên rất buồn cười, nhưng cố nhịn, cố diễn thật sâu vào :
– Phải, mập lắm. Mập thế sau này ai dám rước cậu chứ ?
Diệu Anh sốc. Quả thật dạo ăn đây cô có ăn nhiều hơn, nhưng mà sao lại mập đến thế ? …
– Chết tôi rồi !
Hải Đăng nhìn bộ dạng của Diệu Anh hả hê lắm. Nhéo hai má cô rõ sướng, chê :
– Mỡ chảy cả ra tay tôi rồi !
Hải Đăng càng nói, Diệu Anh càng bực, chẳng thèm an ủi người ta một tí. Cô hứ một tiếng ngồi phịch xuống sàn, tức tối.
Diệu Anh mặc kệ có ai rước hay không, cô chỉ sợ mập, rất sợ.
Lúc bé cô không biết, ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ, ăn rất nhiều. Hậu
quả cô rất mập. Bạn bè ai cũng chê cô, không ai chịu chơi thân với một
đứa mập như thế. Vì đầu óc những đứa trẻ kia luôn nghĩ cô rất tham ăn,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!