"Nếu cậu vẫn cứ ngoan cố không hiểu ra , thì đến cả cơ hội nói chuyện với Diệu Anh cũng như đến gần tôi , có mơ cũng đừng mơ đến ! " " … cả
cơ hội nói chuyện với Diệu Anh cũng như đến gần tôi , có mơ cũng đừng mơ đến ! " " đến gần tôi , có mơ cũng đừng mơ đến ! " …
Chỉ là một người con gái . Chỉ là một Diệu Anh ngu xuẩn tin tưởng vào người khác thôi mà ! Chỉ vì thế mà Hải Đăng lại có thể nhẫn tâm nói
những lời đó với Quỳnh Giao ư ? Phải chăng là Quỳnh Giao đã quá xem nhẹ
sự quan trọng của Diệu Anh trong lòng Hải Đăng ?
Chỉ là khác nhau người đến trước kẻ đến sau thôi mà . Thời gian đó có đáng kể không khi Quỳnh Giao chỉ gặp Hải Đăng sau Diệu Anh tầm một
tháng ?
Nếu chỉ là một tháng ít ỏi kia , sao Hải Đăng có thể đối xử đặc biệt quá mức với Diệu Anh đến vậy ?
Phải chăng , phải chăng … bọn họ là quen nhau từ trước !?
~~~~~
Tối hôm đó , Quỳnh Giao xót xa qua hỏi thăm bạn thân .
– Diệu Anh , mày đỡ đau chưa ?
Diệu Anh căn bản là không nghe vì còn bận giải đề đội tuyển Anh nên không trả lời .
Chuông điện thoại reo . Diệu Anh vẫn không có dấu hiệu gì là biết có
điện thoại . Quỳnh Giao lấm lét bắt máy , giọng nói dịu dàng hết mức có
thể :
– Ai thế ạ !?
– Anh !? Sao hôm nay giọng cậu lạ vậy ?
Đầu dây bên kia vừa trả lời , lòng Quỳnh Giao quặn thắt . Là Hải Đăng !
Tại sao vậy chứ ? Tại sao Hải Đăng luôn như thế ? Trong mắt cậu chỉ
có mỗi Vũ Hoàng Diệu Anh thôi hay sao ? Ngoài ra Mai Quỳnh Giao này chỉ
như không khí xung quanh cậu ấy ? Đến cả giọng nói của Quỳnh Giao Hải
Đăng còn không biết .
Dù trong lòng rất tức tối nhưng Quỳnh Giao vẫn nhẹ nhàng trả lời :
– Là tớ , Quỳnh Giao !
Hải Đăng vừa nghe xong liền khó chịu ra mặt , giọng nói chợt lạnh như đá :
– Mai Quỳnh Giao , sao cậu lại nghe điện thoại của Diệu Anh ? Diệu Anh đâu ?
– Cậu ấy đang bận học , không tiện nghe điện thoại nên tớ nghe giúp .
– Học sao ?
– Ừ .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!