Nhoáng một cái cũng đã sắp tới Giáng Sinh rồi . Nhưng trước khi có
thể vui vẻ đón Giáng Sinh , tất cả đều phải trải qua kì thi học kì trước rồi mới tính đến chuyện đó sau .
Quỳnh Giao trong khoảng thời gian này có hơi vất vả , bài khảo sát đợt trước của nó kết quả không được tốt lắm .
Khó khăn như vậy chẳng thấm vào đâu khi Diệu Anh và Hải Đăng ngày
càng thân thiết hơn . Đi đâu cũng kè kè sát bên , thấy mà phát ghét !
– Anh , cậu ăn sáng chưa đấy !?
Đấy , lại thế ! Hải Đăng dạo này cứ dành sự quan tâm thái quá đối với Diệu Anh như vậy đấy !
– À , sáng nay tôi ngủ quên . Chưa ăn gì cả !
Hải Đăng quắc mắt liếc con nhỏ " lười " ăn trước mặt rồi đặt hộp xôi xuống bàn , một mạch đi thẳng ra ngoài .
Diệu Anh vừa nhìn vật thể trên bàn vừa nhìn Hải Đăng , ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra .
Hơn lúc nào hết Quỳnh Giao thật sự muốn được như Diệu Anh .
Có người quan tâm , hỏi han .
Có người mua đồ ăn sáng cho .
Vậy tại sao Diệu Anh thì có tất cả mơ ước của nó còn Quỳnh Giao lại không ?
– Quaoo … Xôi hả mày ? Nhìn ngon haa !
Nhân lúc Diệu Anh vừa mở hộp xôi ra Quỳnh Giao liền chạy lên bàn trên tấm tắc khen ngon .
Phải rồi , lúc sáng vì gấp quá nên Quỳnh Giao cũng chưa ăn giống Diệu Anh .
– Ừ , mày ăn không ?
– Tao … tao ăn được sao ?
– Tất nhiên rồi ! Mày ăn đi , tao chưa đói , lát ra căn tin mua tạm thứ gì ăn sau cũng được .
– Vậy tao không khách sáo đâu !
Diệu Anh gật đầu rồi phẩy tay ra hiệu cho Quỳnh Giao đem hộp xôi về chỗ , còn mình vẫn tiếp tục ôn bài .
~~~~~
Tiết Sinh …
Cả lớp đang chăm chú nghe giảng , tay linh hoạt viết soàn soạt trên mặt giấy .
Bỗng nhiên Diệu Anh mặt tái xanh , ôm chặt bụng , cây bút trong tay cũng rơi ra , gục đầu xuống mặt bàn .
Hải Đăng bên cạnh thấy rõ sự bất ổn ở Diệu Anh liền khẽ lay người cô , hỏi thăm :
– Sao thế , Anh ? Cậu bị gì , hả ?
– T … tôi … đau …
– H … hả ? Đau ? Đau ở đâu , ngẩng mặt lên nói tôi xem , Anh !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!