Tôi giật mình tỉnh giấc, mất một lúc mới bình tĩnh lại.
Tôi nhắn lại:
[Yên tâm đi bé cưng, em không chê anh đâu!]
[Nếu em không đẹp, anh cũng đừng chê em nha?]
[Em sắp đến rồi!]
Vừa xuống xe, tôi chạy thẳng đến quán cà phê. Nhưng nhìn thấy một người đứng ở cửa, tôi phanh lại.
Tôi... chết tiệt!
Tại sao Thẩm Thành lại ở đây?
Tôi nhắn tin:
[Bảo bối đợi em chút, em thấy cái thằng cha giáo viên thể dục khốn nạn của em rồi!]
Gửi xong, Thẩm Thành đã ngẩng lên nhìn tôi. Bị phát hiện rồi.
Tôi hít sâu, cắn răng bước tới. Vừa định chào thì điện thoại anh ta rung lên.
Nhìn thấy nội dung trên màn hình, tôi đứng sững.
Người gửi được lưu là Bảo bối.
Và nội dung giống hệt tin tôi vừa gửi.
Trong đầu tôi dần hiện lên một suy nghĩ không thể tin nổi.
Giáo viên thể dục… quán cà phê… tin nhắn…
Chỉ có một khả năng.
Thẩm Thành chính là bạn trai qua mạng của tôi.
Tin tốt, tôi gặp được bạn trai qua mạng.
Tin xấu, đó là Diêm Vương.
Anh ta nhếch môi, trả lời tin nhắn xong mới nhìn tôi:
"Bạn học Giang Dục, trùng hợp thật."
Anh ta dừng một chút:
"Chạy từ trường đến đây uống cà phê sao?"
Lúc này tôi chỉ muốn biến mất. Nghe kỹ lại, giọng anh ta cũng giống hệt giọng bạn trai qua mạng.
Hiện tại chỉ còn một cách.
Chạy.
Nhìn Thẩm Thành, tôi giả vờ không nghe ra sự châm chọc trong lời anh ta, cười khan hai tiếng: "Vâng ạ, thầy ơi, thật trùng hợp."
"Em có việc rồi, tạm biệt Thầy Thẩm!" Nói xong, tôi quay người bỏ chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!