Chương 34: Phát điên

Ký túc xá có chút ồn ào, Hạ Huyên không nghe rõ.

Cô đưa điện thoại sát tai nghe lại một lần nữa, câu nói "Cậu đi cùng tôi nhé" vẫn vang vọng trong đầu.

Tim cô như bị thứ gì đó khẽ cào, nhột nhột, tê tê.

Cô đi cùng anh?

Anh muốn làm gì?

Trong lúc Hạ Huyên đang mơ màng, chuông điện thoại vang lên, cô giật mình.

Cúi đầu nhìn, màn hình hiện tên Lục Tư Châu.

Gần như theo bản năng, cô nghe máy.

Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm của anh, nghe kỹ thì có vẻ hơi phấn khích.

"Hạ Huyên." Lục Tư Châu khẽ gọi một tiếng.

Hạ Huyên cúi đầu khẽ "ừm", trong màn đêm, cô cảm thấy giọng mình có chút run rẩy.

"Cuối tuần sau là sinh nhật tôi, cậu đến nhé?" Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Lục Tư Châu dựa vào cây ngô đồng lớn nhất, ánh sáng lấp loáng lướt qua vai anh.

Anh duỗi chân tùy ý, mắt nhìn thẳng lên trên.

Xung quanh thỉnh thoảng có các cô gái đi qua dừng lại nhìn anh vài lần, nhưng anh dường như không hề hay biết, ánh mắt vẫn luôn dán vào ô cửa sổ đang mở hé một nửa: "Đến được không, hả?"

Tiếng "hả" kéo dài ở cuối câu, như đang dỗ dành.

Đột nhiên, Hạ Huyên cảm thấy tại mình có chút nhột, tim cô cũng đập nhanh hơn.

Cô khẽ hỏi: "Cuối tuần sau à?"

Thật ra Hạ Huyên biết sinh nhật Lục Tư Châu vào cuối tuần sau.

Hồi lớp chín, cô vô tình biết được, sau đó ngày đó trở thành ngày bí mật của riêng cô.

Cô sẽ hòa vào đám con gái khác, lén lút gửi quà cho anh.

Món quà không có chữ ký, cô chỉ muốn gửi những lời chúc chân thành nhất đến anh.

Năm lớp mười, cô cũng định tặng quà, nhưng Lục Tư Châu lên cấp ba còn nổi tiếng hơn hồi cấp hai.

Anh thường xuyên nhận được quà.

Không hiểu sao, trước ngày sinh nhật, anh lại nói trước mặt cả lớp: "Làm phiền các bạn nói với nhau một tiếng, đừng tặng quà cho tôi nữa."

Sau đó, những món quà lặng lẽ nhét vào hộc bàn của anh, nếu biết là của ai thì được trả lại, nếu không biết, anh sẽ giao cho giáo viên.

Một thời gian sau không còn ai dám "làm trái luật" nữa, và cô vì nhút nhát nên món quà sinh nhật đó cuối cùng cũng không được gửi đi.

"Được không?" Lục Tư Châu không thấy cô trả lời, lại hỏi một lần nữa.

"Được." Hạ Huyên đáp.

Lục Tư Châu dường như thở phào nhẹ nhõm, cười nhạt nói một tiếng: "Ngủ ngon."

Hạ Huyên khẽ đáp lại: "Ngủ ngon."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!