Ánh sáng trong mắt Tôn Bân lập tức tắt lịm, mí mắt từ từ rũ xuống, cằm căng chặt, lưng thẳng tắp.
Ngón tay đặt trên bàn ăn từ từ siết lại, cậu ta nhìn thẳng vào một điểm.
Lục Tư Châu lướt mắt nhìn cậu ta, đuôi mắt hơi cong lên, tạo thành một nụ cười nhàn nhạt.
Anh lại nhìn sang mặt Hạ Huyên, không nhịn được chọc vào má cô một lần nữa, lần này lý do còn hoang đường hơn.
"Ồ, lại có một sợi nữa, vừa nãy không thấy."
Dứt lời, hàng mi Hạ Huyên khẽ run rẩy, cô mím môi, cúi đầu không thèm để ý đến anh.
Lục Tư Châu sợ trêu chọc nữa cô sẽ không ăn cơm, bèn cười đứng thẳng dậy, hơi hất cằm hỏi Tôn Bân: "Cậu muốn ăn gì?"
Tôn Bân lạnh nhạt nói: "Tùy ý."
"Tùy ý thì căng tin chúng tôi không có," Lục Tư Châu dùng ngón tay trắng trẻo gõ nhẹ lên bàn: "Hạ Huyên bị thương ở chân không thể đi lại được, chân cậu không sao chứ, đi, đi cùng tôi gọi món."
Ý đồ của Lục Tư Châu rất rõ ràng, anh sẽ không cho Tôn Bân và Hạ Huyên có cơ hội ở riêng, dù chỉ một phút cũng không được.
Tôn Bân thừa biết suy nghĩ của Lục Tư Châu nhưng vẫn phải đứng dậy, vì cậu ta muốn thể hiện tốt trước mặt Hạ Huyên.
"Được." Cậu ta đứng dậy cùng Lục Tư Châu đi đến quầy gọi món.
Hạ Huyên đợi họ đi rồi mới đưa tay sờ lên má.
Nơi vừa bị Lục Tư Châu chạm vào nóng ran, không hiểu sao tim cô lại đập nhanh hơn mấy nhịp.
Hạ Huyên càng ngày càng không hiểu Lục Tư Châu, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Thật ra cũng không phải hoàn toàn không hiểu, chỉ là không dám nghĩ đến hướng đó.
Cô luôn cảm thấy điều đó không thể xảy ra.
Mặc dù chuyện ảnh nắm tay là hiểu lầm, nhưng không có nghĩa là anh sẽ thích cô.
Cô vỗ nhẹ vào mặt hai cái, tự nhủ không được nghĩ nhiều.
Nhưng ngay giây sau, một giọng nói phản bác lại xuất hiện trong đầu: "Tại sao không thể nghĩ như vậy chứ?"
"Cậu rất tuyệt mà."
"Cậu ấy thích cậu cũng có gì lạ đâu."
Giọng nói đó hòa cùng tiếng lòng của cô, "thình thịch, thình thịch, thình thịch", trái tim cô không thể kiểm soát được mà đập điên cuồng, dường như khiến lồng ngực vỡ tung.
Cô đưa tay lên ngực, định làm gì đó thì điện thoại reo lên, là Trương Tuyết gọi đến.
"Bảo bối, chân cậu thế nào rồi?" Trương Tuyết nói: "Xin lỗi cậu nhé, gần đây tớ bận quá nên không đến thăm cậu được."
"Không sao, đỡ nhiều rồi." Hạ Huyên an ủi: "Cậu không cần chạy đến đây đâu, tớ có thể tự chăm sóc bản thân."
"À đúng rồi, nghe nói Tôn Bân đến trường Châu Đại tìm cậu à?" Trương Tuyết tò mò: "Cậu ta tìm cậu làm gì thế?"
"Mắt cá chân tớ bị trẹo, cậu ấy đến thăm tớ thôi." Hạ Huyên nói.
"Hai cậu thân thiết từ bao giờ thế?" Trương Tuyết nhớ lại: "Hồi còn học ở Thịnh Dương, tớ đâu thấy hai cậu nói chuyện với nhau mấy câu đâu."
Điều này không sai, trong nửa năm năm nhất cấp ba ở Thịnh Dương, Hạ Huyên quả thật không nói chuyện với Tôn Bân nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!