Hạ Huyên hỏi một cách vô thức: "Tại sao?"
Giọng nói trong trẻo của chàng trai từ đầu dây bên kia vang lên, hòa cùng làn gió càng thêm dễ chịu: "Nghe nói Tôn Bân có người mình thích rồi."
Đây là Tô Dương nói cho anh biết, nhưng Lục Tư Châu không hỏi chi tiết.
Anh vốn không thích xen vào chuyện của người khác, nếu không phải liên quan đến Hạ Huyên thì anh đã không nói.
Những người không liên quan trong mắt anh đều chỉ là khách qua đường.
Dưới tầng ký túc xá nữ có mấy cây ngô đồng.
Gió thổi đến, lá cây xào xạc, những bóng cây như ảo ảnh đổ xuống đất, lung lay rồi phủ lên bức tường cách đó không xa.
Không khí tràn ngập hương hoa, từng đợt xộc vào mũi Hạ Huyên, khiến sống mũi cô ấm lên.
Một vệt ánh trăng bạc chiếu xiên qua cửa sổ kính, vừa vặn rơi xuống chân cô.
Khi cô cúi đầu nhìn xuống, đèn trên đầu đột nhiên tắt.
Vệt trắng mơ hồ quét qua chân cô, cô nửa nhắm mắt, nhìn chằm chằm vào đó, dường như tim còn đập nhanh hơn vừa nãy.
Một cách vô thức, Hạ Huyên hỏi: "Vậy còn cậu?"
Cậu có người mình thích không?
Và, bức ảnh nắm tay năm lớp mười kia là sao?
Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt, ngoài tiếng thở ra thì không nghe thấy âm thanh nào khác.
Tiếng thở rất nặng, mỗi tiếng đều như rơi vào trái tim cô.
Ngón tay Hạ Huyên siết chặt lúc nào không hay, lưng cô thẳng tắp, ngay cả cái bóng cũng thẳng.
Cô mím môi, trong lồng ngực như có một cái trống đang gõ.
Thời gian trước mắt như kéo dài vô tận, từ sự mong chờ ban đầu, cô dần trở nên bối rối.
Cô có chút hối hận, tại sao vừa nãy lại hỏi như vậy?
Nếu không hỏi, ít nhất họ vẫn có thể duy trì mối quan hệ hiện tại.
Nếu đã hỏi, có lẽ ngay cả mối liên hệ duy nhất này cũng không còn.
Trái tim cô như bị ai đó bóp mạnh, đau nhói, cô há miệng, cố gắng chuyển chủ đề, nhưng thử mấy lần vẫn không thể phát ra âm thanh.
Lần cuối cùng, cô gượng cười, giả vờ không quan tâm: "Tớ không cố ý tò mò chuyện riêng tư của cậu, cậu không cần..."
Đột nhiên, đầu dây bên kia ngay cả tiếng thở cũng không còn.
Hạ Huyên cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện đối phương đã ngắt cuộc gọi.
Cảm giác chua xót như núi đổ ập đến, Hạ Huyên cảm thấy nghẹt thở.
Cô loạng choạng dựa vào bức tường phía sau, ngón tay cầm điện thoại run rẩy.
Trái tim cũng nhói lên từng cơn.
Trách cô, trách cô đã phá vỡ sự cân bằng hiếm hoi này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!