Chương 3: Nhớ Anh

Sau tiết thể dục, Hạ Huyên chạy về lớp trước.

Nhân lúc các bạn chưa vào, cô lấy bài thi ngữ văn của Lục Tư Châu từ trong ngăn bàn ra, nhìn chằm chằm vào cái tên đó vài giây, rồi quay người đến bàn anh, cẩn thận đặt xuống.

Buổi tối, gió thổi mạnh hơn một chút.

Vừa đặt bài thi xuống, một cơn gió ùa tới, cuốn bài thi rơi xuống đất.

Cô cúi xuống nhặt, đúng lúc đó, cánh cửa sau bị đẩy ra.

Một đôi giày thể thao trắng tinh xuất hiện trước mắt cô.

Bên cạnh giày có logo của Nike.

Gấu quần thể thao màu xanh lam lay động theo chiều gió.

Một mùi bạc hà tươi mát quen thuộc ập đến.

Hạ Huyên ngay lập tức nhận ra đó là ai.

Cô cứ khom người như vậy, đầu ngón tay trắng trẻo nắm chặt bài thi, như thể bị đóng băng, không nhúc nhích.

Tim cô đập loạn xạ.

Các ngón tay đang cầm bài thi khẽ run rẩy.

Lồng ngực phập phồng, như có tiếng trống đang gõ.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Hạ Huyên chưa bao giờ lo lắng đến thế, còn hơn cả lúc được anh đỡ eo.

Ngoài lo lắng, còn có một cảm xúc khác, đó là...

Anh có nhận ra cô không?

"Bạn học." Giọng nói trầm thấp, dễ nghe vang lên trên đầu cô.

Lục Tư Châu nhận ra nét chữ trên bài thi, cúi mắt hỏi: "Đó là bài thi của tôi phải không?"

"Ừ."

Giọng Hạ Huyên rất khẽ, rất nhỏ, nếu không nghe kỹ thì không thể nghe thấy.

Cô đứng thẳng dậy, cố nén cảm giác tim đập mạnh, nuốt nước bọt, từ từ ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt trong veo không gợn sóng.

"Cảm ơn." Lục Tư Châu đưa tay ra, lịch sự nói.

Hạ Huyên đặt bài thi vào tay anh.

Qua tờ giấy, đầu ngón tay cô dường như chạm vào ngón tay anh.

Khi vội vàng rụt tay lại, cô mới phát hiện, hóa ra chỗ cô nắm chính là cái tên của anh.

Lục Tư Châu.

Ba chữ khiến cô xao xuyến, day dứt, vui sướng.

"Bạn học," Lục Tư Châu nhận lại bài thi, đặt quả bóng rổ giữa bàn và tường, kéo ghế ra định ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!