Chương 26: Gặp Lại

Khoảng thời gian sau khi có điểm thi đại học, Hạ Huyên rất bận rộn. 

Cô đạt 700 điểm, trở thành thủ khoa khối xã hội của kỳ thi năm nay. 

Mỗi ngày đều có rất nhiều người đến chúc mừng, tiệc tùng liên miên.

Hạ Huyên đạt được thành tích tốt như vậy, coi như làm nhà họ Hạ vẻ vang. 

Thái độ của Trương Quyên đối với cô cũng thay đổi rõ rệt. 

Dù thỉnh thoảng vẫn cằn nhằn vài câu, nhưng mỗi khi Hạ Tiểu Xuyên gây sự, Trương Quyên không còn vô cớ đứng về phía nó nữa.

Mất đi sự che chở của Trương Quyên, Hạ Tiểu Xuyên trở nên ngoan ngoãn hơn, cũng không dám tùy tiện chọc ghẹo Hạ Huyên. 

Kỳ nghỉ hè này Hạ Huyên hiếm hoi được sống thoải mái.

Điều duy nhất không trọn vẹn là tiệc tùng quá nhiều. 

Sau khi tham gia một lần, cô không muốn tham gia nữa. 

Nhưng vì đang ở nhà, không thể không đi. 

Vì vậy, cô đã sớm rời Yến Thành đến Nam Thành.

Nói là để sớm thích nghi với môi trường mới, nhưng thực chất là để chạy trốn. 

Dường như, dù đã qua bao lâu, cô vẫn không quen với những nơi đông người.

Giống như Trương Quyên thường cằn nhằn, tính cách này của cô sau này ra xã hội khó mà thích nghi được.

Mỗi khi nghe những lời đó, Hạ Huyên chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt. 

Trương Quyên có lẽ đã quên, tính cách này của cô có liên quan không nhỏ đến bà ấy.

Trí nhớ của con người rất kỳ lạ, đôi khi nó dừng lại ở một điểm nào đó, nhưng khi cố tìm kiếm, lại chẳng tìm thấy gì.

Hạ Huyên cứ ngỡ mới rời Yến Thành chưa lâu, nhưng khi xem lại lịch mới phát hiện đã đến ngày 25 tháng 9.

Nam Thành mưa nhiều, gần như cứ hai ngày lại có một trận mưa lớn. 

Sáng sớm, thầy cố vấn gửi tin nhắn nhờ Hạ Huyên giúp đón một người, nói cũng là sinh viên khoa Luật, người Bắc Thành.

Nghe thấy "Bắc Thành", ngón tay Hạ Huyên vô thức run lên. 

Cô trả lời hơi chậm: [Dạ được.]

Khi Hạ Huyên ra khỏi trường, trời đang mưa. 

Ngày mưa khó bắt taxi, cô đứng dưới tán ô, lặng lẽ chờ bên đường. 

Chiếc váy dài trắng trên người lay động theo gió, tạo ra những đường cong mềm mại.

Dáng người cô mảnh mai, cao ráo. 

Chiếc váy dài trắng bó sát tôn lên những đường cong hoàn hảo. 

Chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta không thể rời mắt.

Hạ Huyên không thích bị chú ý, tay cầm ô hơi siết chặt, vành ô rủ xuống thấp hơn, che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm nhỏ nhắn, tinh xảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!