Chương 9: Thần tượng (2)

Giữa chốn hoa đào, sương mù nồng đượm.

Lục Tri Phi nhìn cảnh sắc xung quanh càng lúc càng mơ hồ, ngẩng đầu, một vầng minh nguyệt treo giữa trời. Bỗng nhiên, một cánh hoa xẹt qua gò má của cậu, Lục Tri Phi hơi khựng lại, ánh nhìn đuổi theo cánh hoa kia khoan thai chạm vào mặt nước.

Trên cây cầu gỗ nhỏ, cậu vịnh lan can nhìn xuống, chỉ thấy cánh hoa chòng chành như một chiếc thuyền chậm rãi lướt xuyên qua dòng suối tắm đẫm nguyệt quang.

"Theo ta, không nên đi lạc." Thanh âm Thương Tứ vang lên bên tai, chờ Lục Tri Phi hoàn hồn đã thấy thân ảnh chậm rì rì của hắn đi ở phía trước, lập tức rảo bước đuổi kịp.

Bước ra vài bước, Lục Tri Phi vẫn không nhịn được quay đầu thoáng nhìn, vừa rồi bọn họ chỉ là đi qua một cây cầu nhỏ phổ thông không thể phổ thông hơn trong nội thành, thế nhưng ngay một khắc bọn họ bước chân lên cầu, cảnh sắc xung quanh lập tức thay đổi. Chính như lúc này, khi cậu quay đầu lại thì cây cầu nọ đã không thấy bóng dáng, chỉ còn trăm vạn gốc đào trùng điệp đan xen như một mê trận khổng lồ.

"Đến rồi." Thương Tứ dừng bước lại.

Lục Tri Phi quay đầu, chỉ thấy một tòa tiểu viện phong cách Giang Nam xuất hiện trước mắt, ngói đen tường trắng, cửa lớn sơn son. Thương Tứ quen thuộc đẩy cửa bước vào, trong sát na cánh cửa mở ra, hai khuôn mặt xinh đẹp giống nhau như đúc xuất hiện, rũ mắt ngượng ngùng, giọng nói điển hình cho ngô nông nhuyễn ngữ[1], "Tứ gia hảo."

Lại thấy Lục Tri Phi đứng sau lưng Thương Tứ, hai người vội vã nhún mình, "Tiểu công tử hảo."

"Nam Anh đâu?" Thương Tứ tiếp tục tiến đến.

"Tiên sinh biết Tứ gia muốn tới, đã phân phó chúng nô tỳ chuẩn bị rượu và thức ăn chờ ở bên trong." Hai người một trái một phải đi bên cạnh, bước chân mềm mại, thắt lưng thon thả, lại thêm một thân váy dài thắt ngực[2] màu xanh lá sen pha hồng, khiến Lục Tri Phi thiếu chút nữa đã cho rằng mình vừa xuyên qua đến cổ đại.

Đi qua đình viện, tiến vào phòng nhỏ, hơi ấm phả vào mặt, còn có một đạo thanh âm mềm mại ôn nhuận vang lên từ sau bức rèm che, "Là Thương Tứ sao?"

"Là ta." Thương Tứ xốc rèm vào trong, Lục Tri Phi theo sau, chỉ thấy trước án kỷ hình vuông có một nam nhân mặc áo khoác nguyệt sắc đang ngồi, cây trâm đào mộc cuốn lấy tóc đen, xoay người lại, hai mắt bị một dãy gấm trắng che ngang, dãy gấm còn được cột lại thành một cái kết treo ở sau ót.

Chỉ là người nọ tuy rằng che mắt, thế nhưng thị lực lại giống như hoàn toàn không bị ảnh hưởng, "Còn một vị là ai?"

"Là tiểu tùy tùng của ta." Thương Tứ tự nhiên ngồi xếp bằng xuống nhìn mấy đĩa thức ăn trước mặt, gõ gõ bàn, "Dọn cá lên."

Lục Tri Phi bình tĩnh mở cái hộp thức ăn thần kỳ kia ra, cá chưng vẫn duy trì độ ấm như lúc vừa ra nồi, mang theo một cỗ mùi hương đặc hữu. Nam Anh ngửi được hương vị liền cười: "Món cá ta thích nhất."

"Ăn đi." Thương Tứ cầm lấy đũa gắp cá vào chén của đối phương, còn tiện tay phủi số hạt tiêu rắc trên cá qua một bên.

Lục Tri Phi lần đầu tiên thấy bộ dạng săn sóc ân cần của Thương Tứ như vậy, không khỏi nhìn Nam Anh nhiều vài lần. Người này da thịt trắng nõn, mắt tuy rằng bị che lại nhưng vẫn có thể tưởng tượng được bộ dạng mi thanh mục tú ôn nhu văn nhã, chỉ là thân thể anh ta tựa hồ không được tốt, thời tiết này đã sớm qua mùa đông giá rét thế nhưng trên người vẫn mặc áo choàng lông thú, khuôn mặt vốn đã tinh tế bị cổ áo lông tơ vây lấy càng sấn lên vài phần nhỏ gầy, giữa hai lông mày còn một cỗ bệnh sắc lượn lờ không thể xua tan.

Động tác ăn cá của Nam Anh cũng rất văn nhã, từng miếng từng miếng chậm rãi, hai tỳ nữ an vị ở bên cạnh, một bận rộn chia thức ăn, một lại giúp Thương Tứ hâm rượu. Giữa bàn ăn không có ai lên tiếng, nhưng lại chảy xuôi một cỗ ăn ý khiến người ngoài không thể xen vào.

May mà Lục Tri Phi cứ ngồi như vậy cũng có thể tự thành một phương thiên địa.

Lát sau, Nam Anh rốt cuộc cũng ăn xong cá trong chén, buông đũa, "Nói đi, đến tìm ta có chuyện gì?"

"Mấy hôm trước tacó ghé qua, nghe các nàng nói ngươi đang nghỉ ngơi trên giường nên cũng không bước vào." Thương Tứ nói, lại lấy từ ống tay áo ra một lá thư giao cho Nam Anh, "Thư của Thanh Hành, ngươi giúp ta xem một chút, xác định rốt cục hắn đã chết hay chưa?"

"Cù Thanh Hành?" Sắc mặt của Nam Anh chợt trở nên trịnh trọng, tiếp nhận phong thư nhưng cũng không mở ra xem, tay phải nhẹ nhàng vuốt qua mặt thư, một ít quang điểm nhỏ vụn không nhìn kỹ sẽ bỏ sót liền theo đầu ngón tay dần dần tản mác ra ngoài.

Rất nhanh Nam Anh đã đưa ra kết luận, "Hắn đã chết. Ta hoàn toàn không cảm nhận được bất cứ khí tức gì thuộc về Cù tiên sinh."

Thương Tứ nhíu mày, "Nhưng bây giờ ta lại gặp một người giống hắn như đúc, ngay cả chữ viết cũng là không chút khác biệt."

"Cư nhiên còn có chuyện như vậy?" Nam Anh vô cùng kinh ngạc, hơi trầm ngâm một hồi rồi nói: "Tối nay ta phải đến chổ Tinh quân tìm hiểu một chút."

"Thân thể còn chịu đựng được không?" Thương Tứ lo lắng.

"Vô phương." Nam Anh lắc đầu, lại mỉm cười nhìn về phía Lục Tri Phi, thần tình có chút thẹn thùng, "Thức ăn có vừa miệng sao? Thực sự có lỗi, không biết sẽ có khách lạ đến, sở dĩ thức ăn này đều thiên theo khẩu vị của ta."

Đâu chỉ là hơi thiên, cả bàn thức ăn đều đỏ bừng sắc ớt, những món trông có vẻ thanh đạm một chút, ăn vào miệng không phải mặn chính là chua. Lục Tri Phi lại liếc nhìn Thương Tứ, một người nặng về phương diện ăn uống như anh ta lại có thể mặt không đổi sắc ăn vào cả bàn thức ăn này, sợ rằng cũng chỉ vì nhân nhượng đối phương.

Thương Tứ nếu đã như thế, Lục Tri Phi lại càng thêm khách khí. Nhưng mà kết quả của việc khách khí chính là, Thương Tứ gắp đầy một chén thức ăn cho cậu, thần tình xấu xa ngoài miệng thân thiết: "Ăn nhiều một chút, xem ngươi gầy đến thế nào kìa."

Lục Tri Phi hoài nghi, người nọ dẫn mình đến đây có phải là vì thời khắc này hay không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!