Chương 6: Mua mua mua

Sáng hôm sau vừa vặn không có lớp, vì vậy từ lúc sáng sớm Lục Tri Phi đã đến tiệm càphê từ chức. Khi đi ra cửa đã thấy Thương Tứ chờ ở bên ngoài khu xanh hóa, hai tay cắm trong ngực áo nhìn dòng xe cộ như nước.

Lục Tri Phi chạy xe đạp tới, "Đi thôi, trước hết dẫn anh đi cắt tóc."

"Kéo của loài người không cắt được tóc của ta, ta có thợ cắt tóc riêng. Đi theo ta."

"Ồ." Lục Tri Phi không có dị nghị, cưỡi xe đạp đi theo.

Nhưng chưa đi được mấy bước Thương Tứ đã dừng lại, "Vì sao ngươi cưỡi xe mà ta lại phải đi bộ?"

"Tóc của anh quá dài, sẽ quấn vào bánh xe." Vẻ mặt của Lục Tri Phi vô cùng bình tĩnh đương nhiên.

Thương Tứ nhìn cậu chằm chằm, hắn cũng sẽ không tùy ý bị một nhân loại làm cho nghẹn lời, lập tức vuốt tóc qua trước vai, cầm hết trong tay, ngồi xuống yên sau, vênh mặt hất hàm sai khiến, "Chạy đi."

Lục Tri Phi không còn gì để nói, đành phải chở hắn rời đi. Lúc Lục Tri Phi đạp xe rất chuyên chú, gió thổi tóc mái phất phơ lộ ra cái trán trơn bóng và gương mặt tuấn tú, một lớp mồ hôi mịn trên trán chiết xạ ánh mặt trời lấp lánh.

Cậu vừa đạp xe vừa nghĩ: Thương Tứ thực sự rất nặng.

Vậy mà Thương Tứ còn không ngừng thúc giục, "Ngươi nhanh lên một chút."

Đổ dốc cầu, thả phanh!

Gió thổi phần phật luồn qua quần áo của cả hai, thực sự là một cây cầu đủ cao, một trận gió đủ sảng khoái. Thương Tứ huýt sáo một tiếng, tâm tình sung sướng.

Bỗng nhiên, phía trước có một ngõ nhỏ.

Thương Tứ vỗ liên hồi lên lưng Lục Tri Phi, "Quẹo vào nhanh! Quẹo vào nhanh!"

Khí lực của Đại ma vương là bao lớn chứ, Lục Tri Phi thiếu chút nữa bị hắn đánh phun ra máu, thân tàng chí kiên dựa vào kỹ thuật lái xe tuyệt hảo của mình, lập tức bo cua 90o, dứt khoát diễn trò drift xe đạp trên đường.

Mà ông cụ đang đứng bên kia ngã tư chờ đèn đỏ lại nhìn đến trợn mắt há mồm.

"Chính là cái ngõ hồ đồng[1] phía trước, gian thứ ba." Mục đích cuối cùng đã tới, Lục Tri Phi cũng không giảm tốc độ, đợi khi đến tận nơi mới nghiêm mặt thắng gấp.

Cậu có kinh nghiệm, việc gì cũng không xảy ra.

Thương Tứ là đổ cổ, chưa từng ngồi xe được mấy lần, lập tức trực tiếp đập mặt vào lưng Lục Tri Phi, thiếu chút nữa đã đập ra máu mũi.

"A…" Thương Tứ xoa xoa mũi, còn chưa kịp kêu đau Lục Tri Phi đã ôm lưng, đỡ xe đạp, mặt vô biểu tình nói một tiếng, "Đau quá."

Thối lắm! Đây là biểu tình đau đớn của ngươi sao!

"Ngươi qua đây." Thương Tứ đen mặt vươn tay.

Lục Tri Phi lui về sau một bước, "Đừng mà."

"Ngươi qua đây."

"Đừng mà."

"Ngươi qua đây."

Một bạn nhỏ đi ngang qua ngẩng đầu hỏi mẹ mình: "Mẹ ơi, hai chú này thật trẻ con nha!"

Bạn nhỏ vừa dứt lời liền thấy chú tóc dài xoay đầu nhìn về phía mình, cười toe toét, thế nhưng ánh mắt lại trợn to, nhìn như một loạt chữ lớn: Chết chết chết chết chết chết chết…

Bạn nhỏ oa lên một tiếng khóc ròng, mẹ của bé lập tức ôm con lên rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!