Bọt nước ướt sũng từ trên tóc Lục Tri Phi rũ rượi nhỏ xuống, tí tách, tí tách, càng tôn lên sự yên tĩnh của không gian xung quanh.
An tĩnh đến quỷ dị.
Thế giới xa lạ, người đàn ông không quen biết, tất cả đểu toát lên vẻ nguy hiểm.
Hơn phân nửa cơ thể của Lục Tri Phi đều đã bị ngâm trong nước, thế nhưng cậu lại quên mất cử động, bởi vì ánh mắt của nam nhân kia quá khiếp người, rõ ràng khóe mắt mang theo tươi cười, thế nhưng chỉ cần nhìn con ngươi màu đen kia cũng đã cảm thấy mây đen quanh quẩn, che khuất bầu trời.
Linh hồn của cậu đang run rẩy, không nhịn được muốn quỳ xuống thuần phục.
Theo bản năng, Lục Tri Phi ngừng thở, lặng lẽ chống cự loại cảm giác khiến người ta cực độ kinh hoảng này. Thế nhưng một giây kế tiếp, áp lực ngập cả đất trời đột ngột biến mất, phảng phất như chưa từng tồn tại qua.
Nam nhân nọ giương mắt nhìn về phía sân khấu, nhướn mày, "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lưỡi dao mau chém xuống đi! Hôm nay không đem đầu của ả chém xuống cho lão tử làm chung rượu, các ngươi liền tự chém đầu mình xuống dưới!"
Ngày sau đó, một thanh âm quen thuộc truyền đến, "Tứ gia, Tứ gia, là tiểu nhân sai rồi, ngài đừng chém đầu tiểu nhân mà, muốn mọc cái đầu khác ra sẽ lâu lắm, ô ô ô ô…"
Lục Tri Phi lập tức quay đầu lại, chỉ thấy người phụ nữ đang bị kéo quặt hai tay ra sau, giống hệt phạm nhân trên sân khấu không phải Ngô Khương Khương ư?! Tứ gia? Thương Tứ? Là vì chuyện của quyển sách kia chăng?
Ngô Khương Khương hai mắt đẫm lệ, lúc này mới nhìn thấy Lục Tri Phi, lần này thì xui xẻo rồi, "Cậu vì sao lại chạy tới đây?!"
Lục Tri Phi: "Tôi…"
Thương Tứ chợt vỗ tay một cái, "Không tệ nha, đây là tình nhân chạy đến cướp pháp trường sao? Một nhân loại? Tốt! Ngô Khương Khương, một trăm năm không gặp ngươi thật sự học thêm nhiều bản lãnh mà. Bất quá lần này so với lần trước thì khá hơn, chí ít còn dám xuất hiện trước mặt ta."
"Tứ gia, Tứ gia ngài nghe tiểu nhân nói đã, tiểu nhân không quen biết người này, thật không phải như ngài nghĩ đâu!" Ngô Khương Khương vội vàng giải thích, nói nói một hồi, mặt già cũng đỏ lên, "Ôi! Tứ gia, người ngài nói đã là bạn trai trước trước trước trước trước trước trước trước trước trước… nữa rồi. Hiện tại ánh mắt của tiểu nhân rất tốt, thật đó!"
Thương Tứ hít sâu một hơi, tự nói với mình phải lãnh tĩnh, sau đó lại ôn hòa hỏi: "Không phải đã bảo các ngươi chặt đầu ả xuống cho lão tử rồi sao? Vì sao cái miệng của ả vẫn còn có thể nói chuyện chứ? Hử?"
Đại ma vương thực sự đã rất tức giận rồi, đám yêu tinh còn lại vội vàng đè Ngô Khương Khương lên dao cầu. Đến lúc này Lục Tri Phi mới nhìn rõ, vừa rồi bọn họ là đang diễn vỡ "Xử án Trần Thế Mỹ".
Nhưng đây không phải là trọng điểm.
Cậu vội vàng bò dậy khỏi mặt nước, "Xin chờ một chút!"
"Yên tâm, còn chưa đến phiên ngươi." Thương Tứ liếc mắt nhìn đối phương, ném ấm trà ra sau lưng rơi chính xác vào tay của người đang cầm dù, ánh mắt lạnh lẽo, "Chém."
"Dừng tay, chuyện này không thể trách chị ấy! Là tôi van xin chị ấy giúp đỡ!" Lục Tri Phi nóng ruột, nhưng mà thanh âm dao cắt bén ngọt lập tức vang lên gần như sát bên tai cậu, thậm chí còn có thể nghe được tiếng máu tươi phun trào, thanh âm đầu rơi xuống đất.
Toàn thân Lục Tri Phi cứng đờ, quay đầu lại, chỉ thấy trên sân khấu một mảnh máu tươi nhễ nhại, Ngô Khương Khương đã đầu mình hai nơi, đôi mắt trên cái đầu vừa bị chém xuống còn đang mở to. Trái tim của Lục Tri Phi trong nháy mắt đã ngã vào đáy cốc, tựa như toàn bộ độ ấm đều đã bị rút đi, chỉ còn lại khí lạnh vô biên.
Cậu xoay người tức giận nhìn Thương Tứ, vẻ tức giận trong con ngươi thấu triệt càng thêm vẻ thuần túy. Thế nhưng cậu chỉ nắm chặt nắm tay, đầu ngón tay khẽ run, lại mím môi không nói lời nào. Bầu không khí có chút giằng co, thương lại hất cằm, hứng thú nói: "Tại sao không nói chuyện? Ta nghĩ rằng ngươi sẽ phải mắng ta đấy."
"Tôi đánh không lại anh." Lý do của Lục Tri Phi rất mộc mạc.
"Vì vậy ngươi liền cam chịu hành động của ta?"
"Thị phi trong mắt anh không giống trong mắt tôi, cãi cọ cũng vô ích."
Ai da, còn nhiễu một vòng kín đáo mắng người kìa.
Thương Tứ lại quan sát nhân loại vừa xuất hiện vài lần, người trước mặt thật sự trấn tĩnh đến kỳ lạ, không giống như đám người thích ra vẻ vô cùng chính nghĩa, chẳng màng sống chết cao giọng chỉ trích, giống như chỉ cần làm như vậy Thương Tứ hắn sẽ lập tức bị kinh sợ, sau đó vô cùng xấu hổ mà buông tha bọn họ. Mà đối phương cũng không có trực tiếp chịu thua, quỳ xuống chạy đến ôm chân hắn cầu xin.
Tựa hồ còn có chút thú vị
Thực ra, trong lòng Lục Tri Phi vẫn rất khẩn trương, chỉ là cậu rất ít khi để lộ sự khẩn trương và lo sợ ra ngoài, Mã Yến Yến vẫn thường nói, loại người như cậu chính là "Giả vờ cao thâm". Mà giờ khắc này, đối diện với một tên Đại ma vương yêu nghiệt giết người không gớm tay, cậu chỉ có thể dời đi sự chú ý của mình để giữ vững lý trí.
Tỷ như, kiện y phục kiểu cổ đỏ rực mà Thương Tứ đang mặc trên người, vạt áo dùng hai màu chỉ vàng đen thêu thành đồ hình một loại thần thú không rõ tên, mà thần thú trên áo lúc này cũng giống như chủ nhân của nó, đang nhìn chằm chằm vào cậu. Nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, nhìn lên trên, nhìn xuống dưới, một khắc cũng không gián đoạn.
Da đầu của Lục Tri Phi tê dại, hít sâu một hơi, nói: "Vừa rồi Ngô Khương Khương có nói đầu của chị ấy có thể mọc lại. Nếu như có thể, tôi hy vọng anh hãy chừa một đường sống, bất luận anh cần tôi làm gì tôi đều có thể tận lực mà làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!