Lúc Thương Tứ dẫn người trở về đã là sáu giờ tối, Lục Tri Phi nghe được thanh âm liền ra ngoài đón, chỉ thấy Thương Tứ khoanh tay trước ngực thản thản nhiên nhiên đi trước, phía sau theo bốn người và một con chó ướt sũng như vừa rời xuống nước.
"Làm sao vậy?" Lục Tri Phi nhanh chóng cầm khăn mặt đi ra, Nam Anh cũng đứng dậy.
Thương Tứ nhún vai, "Lật thuyền chứ sao."
Ngô Khương Khương vội vàng nhảy ra từ sau lưng hắn, lên án: "Tri Phi, cậu quản ngài ấy một chút! Tứ gia nhìn chúng ta lật thuyền còn đứng trên thuyền cười chúng ta!"
Chỉ là Lục Tri Phi lại hiếu kỳ một việc khác, "Thuyền của mọi người sao lại lật?"
"Đụng vào cửa đập xả lũ." Thương Tứ tức giận liếc nhìn Ngô Khương Khương, "Cẩn thận một chút, cả người đều là nước, làm bẫy cả sàn nhà rồi."
"Đây cũng không phải nhà của Tứ gia ngài." Ngô Khương Khương phản bác.
Thương Tứ nhướn mày, "Đây là nhà bạn trai của ta."
Ngô Khương Khương cạn lời chống đỡ.
Nam Anh khúc khích bật cười, Tiểu Kiều đen mặt nhìn chằm chằm Thương Tứ và Ngô Khương Khương đang đứng phía trước, lên tiếng: "Phiền phức nhường đường một chút."
Ngữ điệu kia giống như thực sự muốn giết người. Cậu từ nhỏ sinh ra đã là tiểu thiếu gia của nhà họ Kiều, làm sao nhẫn được bộ dạng ướt sũng như bây giờ? Không trực tiếp bùng nổ đã là rất khắc chế rồi.
Lúc này bác Ngô cũng vừa vặn dọn mâm thức ăn lên, thấy tình cảnh mọi người liền lo lắng, "Làm sao lại thành ra thế này chứ? Ai nha, mau nhanh đi tắm trước đã!"
Thái Bạch Thái Hắc nhanh như chớp chạy đến nấp sau lưng Lục Tri Phi, bác Ngô cũng không kịp thấy được, chỉ vội vội vàng vàng đi chuẩn bị khăn tắm. Vì vậy bữa cơm tối còn phải hoãn lại một chút, đợi đến khi mọi người đã thu thập thỏa đáng ngồi vào bàn cơm thì cũng đã sắp bảy rưỡi.
Bác Ngô lại hâm nóng thức ăn thêm một lần, chờ khi mọi thứ đã chuẩn bị xong mới mang mắt kính lão của mình lên, nhìn về phía người đang ngồi bên cạnh Lục Tri Phi, "Vị này là…"
"Anh ấy tên Thương Tứ, vốn đi cùng bọn cháu về, bất quá có chút việc nên trì hoãn, hôm nay vừa đến." Lục Tri Phi giới thiệu xong Thương Tứ đã lập tức đứng lên cung kính gọi một tiếng "Bác Ngô", bộ dạng nho nhã lễ độ này quả thực chọc mù mắt mọi người.
Bác Ngô vội vàng xua tay, cười ha hả gọi hắn ngồi xuống.
Ngô Khương Khương không nhịn được nghĩ, bác Ngô thật đáng thương, nếu bác biết cái tên đàn ông nho nhã lễ độ trước mặt đã bắt cóc thiếu gia nhà mình, chẳng biết bác có hối hận vì mình đã không đặt một cái bàn ủi nóng lên ghế của đối phương hay không.
Sau bữa cơm tối bác Ngô cũng đi ngủ, những người trẻ tuổi thì tụ họp trong sân trò chuyện.
Thương Tứ rốt cuộc cũng rảnh rỗi nói đến chính sự, "Ta đã tìm được Trầm Thương Sinh, bất quá trong quá trình xảy ra một chút trở ngại nên hắn đã chạy thoát."
"Hắn cư nhiên có thể chạy trốn khỏi tay Tứ gia đến tận hai lần?" Ngô Khương Khương không dám tin tưởng.
"Hắn không biết làm sao lại nhập bọn cùng một tiểu hồ ly." Thương Tứ xoa xoa mi tâm nói: "Tiểu hồ ly kia là hậu duệ Ngân Hồ, trên tay có thẻ sách của ta."
Một tiếng "Tứ gia gia" tối qua của tiểu hồ ly thật sự đã khiến cho Thương Tứ hoài niệm một trận, hậu duệ cố nhân, trên tay lại cầm thẻ sách, Thương Tứ đương nhiên không thể làm gì với nàng, chỉ đành mang về thư trai hỏi chuyện.
Tiểu hồ ly nói nàng vừa hạ sơn năm trước, bởi vì muốn mở rộng tầm mắt nên mới đến chốn phồn hoa đô thị. Mẫu thân vì lo lắng cho nàng nên giao lại thẻ sách làm bùa hộ mạng, muốn nàng đem tín vật đi tìm Thương Tứ, tìm được một chỗ đặt chân giữa thành phố rộng lớn này.
Chỉ là trí nhớ của tiểu hồ ly cũng không tốt lắm, còn làm mất tờ giấy ghi địa chỉ của thư trai, ở trên đường đi loạn không có mục đích, mười lần có chín lần được người hảo tâm đi ngang đưa vào đồn cảnh sát. Nàng trốn thoát vài lần, lần cuối cùng trốn không thành công, bị đưa vào trại mồ côi.
Nhưng mà vừa qua một tháng nàng lại trốn thoát ra ngoài.
"Ta nói ta là hồ ly tinh, bọn họ lại không chịu tin!" Tiểu hồ ly tức giận.
Thương Tứ nhéo lỗ tai nàng hỏi: "Bao nhiêu năm nay mẫu thân của ngươi đã dạy ngươi những gì? Mở miệng ngậm miệng đều là hồ ly tinh, lông của ngươi đủ dài sao?"
"Hồ ly tinh thì chính là hồ ly tinh, sơn trư tinh sát vách cũng tự xưng là sơn trư tinh, vì sao ta không thể nói với bọn họ bản thân là hồ ly tinh?" Tiểu hồ ly nói năng lý lẽ hùng hồn.
Thương Tứ nghe mà cảm thấy đau đầu, "Được rồi, ngươi làm sao lại lăn lộn cùng với Trầm Thương Sinh?"
"Chúng ta là ở cùng một công viên nha!" Tiểu hồ ly giãy dụa trên tay Thương Tứ, nhảy xuống mặt đất khoa tay múa chân chỉ cho hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!