Chương 46: Dạ tuần

Cơm tối định tại một quán ăn Hồ Nam, bốn người bao một gian phòng nhỏ.

Mãi đến lúc thức ăn dọn lên bàn Lục Tri Phi mới chợt ý thức được, đây là lần đầu tiên Thương Tứ ngồi ăn cùng bạn cùng phòng của cậu, nhất là còn sau khi cả hai xác nhận tình cảm. Vì vậy bữa cơm này, không biết vì sao lại trở nên có chút chính thức rồi.

Mã Yến Yến đối với việc Lục Tri Phi cứ như thế bị bắt cóc đi còn hơi canh cánh trong lòng, suốt bữa ăn liên tục nâng lý với Thương Tứ. Chỉ là cái tửu lượng kia của cậu thực sự khiến cho người ta không dám khen tặng, mới uống được vài ly đã lôi kéo cánh tay Lục Tri Phi, ngữ điệu hệt như mẹ già đau lòng con gái phải gả đi, "Tri phi nhà chúng ta là một đứa hiền lành như vậy, cứ thế lại bị người ta bắt cóc rồi…"

"Mẹ, người uống say rồi."

"Ta không có uống say!" Mã Yến Yến căng gương mặt bánh bao lên lớn tiếng phản bác, cuối cùng càng là tựa đầu lên tay Lục Tri Phi, "Con không thương ta, Tri Phi…"

Lúc này, một bàn tay từ bên cạnh vươn qua, tàn nhẫn đẩy đầu của Mã Yến Yến ra khỏi vai Lục Tri Phi, sau đó bàn tay to kia kéo mạnh, Lục Tri Phi bất ngờ không kịp đề phòng liền ngã vào lòng người đứng phía sau, cùng Mã Yến Yến tách ra một khoảng không gian.

Mã Yến Yến vươn tay, hai mắt phủ sương mù, thâm tình kêu gọi, "Con của ta!"

Thương Tứ lại cầm một ly rượu đặt vào tay Mã Yến Yến, nói: "Nữ nhi đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi."

Mã Yến Yến khóc lóc quay đầu đánh về phía Đồng Gia Thụ, "Cha xấp nhỏ, nói gì đi!"

Đồng Gia Thụ đặt tay lên trán đối phương, giữ chặt, "Đừng cọ nước mũi lên người tớ."

Phía bên kia, Lục Tri Phi ngồi thẳng người, quay đầu, "Anh nói ai là nữ nhi?"

Thương Tứ cười cười gắp một miếng thịt vào trong chén Lục Tri Phi, đánh trống lảng nói, "Ăn nhiều một chút, miễn cho mẫu thân của phu nhân nói ta khắt khe ngược đãi tức phụ."

Lục Tri Phi đạm nhiên phản pháo, "Phải rồi, nhất định là nên như vậy, bằng không phu quân cũng đón cả mười tám người hầu từ nhà cũ đến đây để chăm sóc ta?"

"Ai nha, ta biết mà, tức phụ là đang ngại nhà ta quá nhỏ." Thương Tứ nói, lại cầm điện thoại lên bắt đầu tìm kiếm trang web bất động sản.

Lục Tri Phi ban đầu còn tưởng đối phương đang đùa, nào ngờ thấy Thương Tứ thực sự đang xem nhà liền vội vàng che màn hình của anh ta lại, "Em nói đùa thôi."

Thương Tứ chộp tay cậu, nháy mắt mấy cái, "Yên tâm, ta hiện tại đã là người có gia thất, không có người nhà đồng ý làm sao dám dùng tiền bậy bạ?"

Lục Tri Phi liếc mắt trừng anh ta, định rút tay lại, thế nhưng Thương Tứ nắm còn rất chặt. Lòng bàn tay kề sát vào nhau, ấm đến mức lỗ tai Lục Tri Phi cũng có hơi nóng lên.

Lúc này, nữ phục vụ đưa thêm thức ăn đến, lễ phép gõ cửa, nụ cười vô cùng khéo léo. Chỉ là, ngay khi nhìn rõ tình hình trong phòng thì nụ cười lập tức cứng lại, hơn nữa bước chân rời đi cũng có chút hỗn loạn.

Lục Tri Phi cúi đầu nhìn bàn tay đang bị Thương Tứ nắm chặt của mình, lại xoay người nhìn Đồng Gia Thụ cuối cùng vẫn bị Mã Yến Yến nhào tới, còn đang trưng ra vẻ mặt không còn thiết sống.

Nữ phục vụ viên hiện tại phỏng chừng đang đi WC rửa mắt.

Cơm nước xong, Thương Tứ tiễn bọn họ đến trước ký túc xá, Đồng Gia Thụ đỡ Mã Yến Yến lên trước, Lục Tri Phi đứng trên bậc thang nhìn Thương Tứ, "Anh về đi."

"Chỉ như vậy đã muốn đuổi ta đi?" Hai tay Thương Tứ tùy tiện cắm trong túi, bởi vì chiều cao nổi trội khiến hắn cho dù đang đứng trên mặt đất cũng là ngang ngửa với Lục Tri Phi đứng trên bậc thang.

"Ngủ ngon." Lục Tri Phi không muốn dây dưa thêm nữa, xoay người rời đi.

Chỉ là Thương Tứ lại kéo tay cậu trở về, "Đợi một chút, ngày mai em thu thập đồ đạc lại, ta bảo Ngô Khương Khương đến đón em."

Ngày mai trường học bắt đầu nghỉ, dịp Quốc tế lao động tổng cộng nghỉ năm ngày.

Lục Tri Phi nghe ra tầng ý tứ khác trong lời này, quay đầu, "Vậy còn anh?"

"Ta còn có việc, cần ở lại chỗ này thêm hai ngày." Thương Tứ nói.

"Là chuyện của Liễu sinh và Trầm Thương Sinh sao?"

"Phải, bất quá em yên tâm, không có chuyện gì có thể làm khó được ta. Em chỉ cần về nhà an tâm chờ đợi, những vấn đề khác cứ để ta giải quyết, có biết không?"

Thương Tứ chuyên chú mà nghiêm túc nhìn vào mắt Lục Tri Phi, giống như muốn cậu ưng thuận một hứa hẹn vô cùng trọng yếu gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!